Showing posts with label Nhân Quyền. Show all posts
Showing posts with label Nhân Quyền. Show all posts

Thursday, February 28, 2013

từ Nguyễn Đắc Kiên đến "Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do"

Sau bài viết "Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng" chỉ chưa đầy 24 tiếng đồng hồ sau thì báo Gia Đình và Xã Hội đã đuổi việc nhà báo Nguyễn Đắc Kiên với lý do: "không còn tư cách là phóng viên Báo Gia Đình và Xã Hội". Không cần biết báo Gia Đình và Xã Hội đã làm đúng hay sai, nhưng chính những gì nhà báo NĐK đã viết khiến cho nhiều người, nhất là những ai đã từng im lặng, không dám lên tiếng - đủ can đảm để gióng lên tiếng nói của mình hơn. Đúng như lời của anh NĐK đã viết trong blog của mình "Tổ quốc cần những con người mới". Nếu như mọi người dân trong nước, kể cả già trẻ, lớn bé, trí thức cũng như nông dân đều có thể đồng lòng và can đảm gióng lên tiếng nói như anh NĐK thì chẳng mấy chốc, đất nước VN sẽ có một luồng gió mới, một thay đổi mới cho mà xem!!! Bởi vì, mãi mãi, nước Việt Nam vẫn là của người Việt Nam, chứ không phải của riêng một cá nhân, một tổ chức, một đảng phái nào cả. Nếu một đảng phái nào độc đoán, độc tài, chỉ muốn người dân phục vụ cho lợi ích của họ thì đảng phái đó sẽ phải bị thay đổi ngay thôi. Tuy anh NĐK đã nói "không muốn làm anh hùng hay thần tượng" gì cả, nhưng từ những gì anh viết và đã can đảm nói ra suy nghĩ của mình đã là một hành động "anh hùng" lắm rồi đó. Cũng có nhiều người muốn nói lên suy nghĩ của mình cho những bất công, những bưng bít của ĐCSVN lắm, nhưng họ không đủ can đảm, hoặc vẫn còn sợ sệt một điều gì đó ghê gớm sẽ xảy ra cho họ hoặc chính người thân của họ. Thế nhưng, nhà báo NĐK và cũng như nhiều người khác vẫn bất chấp những sợ sệt và can đảm nói lên suy nghĩ của mình rồi đấy. Chỉ cần "triệu con tim - 1 tiếng nói" thì rồi đất nước VN sẽ đổi mới, tốt đẹp hơn ngay!!!


oOo



Hãy cùng sát cánh bên Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên và kêu gọi những công dân khác cùng với chúng tôi đồng tuyên bố:

1. Chúng tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà chúng tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.

2. Chúng tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.

3. Chúng tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.

4. Chúng tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.

5. Chúng tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Chúng tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản ban cho, nên đảng cộng sản không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, chúng tôi có thể xem những lời phán xét nào nếu có hướng đến chúng tôi là một sự phỉ báng chúng tôi. Và chúng tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.

Danh sách những người ký tên:

1. Blogger Nguyễn Hoàng Vi, Sài Gòn
2. Phạm Thanh Nghiên, Hải Phòng
3. Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nha Trang
4. Blogger Gió Lang Thang - Trịnh Anh Tuấn, Đak Lak
5. Blogger Hành Nhân - Vũ Sỹ Hoàng, Sài Gòn
6. Blogger Binh Nhì - Nguyễn Tiến Nam, Yên Bái
7. Ts Hà Sĩ Phu, Đà Lạt
8. Bs Nguyễn Đan Quế, Sài Gòn
9. Linh Mục Giuse Đinh Hữu Thoại - Dòng Chúa Cứu Thế, Sài Gòn
10. Blogger Trịnh Kim Tiến, Sài Gòn
11. Blogger Paulo Thành Nguyễn - Nguyễn Hồ Nhật Thành , Sài Gòn
12. Blogger Nguyễn Chí Tuyến, Hà Nội
13. Nhà thơ Bùi Chát, Sài Gòn
14. Blogger Huỳnh Công Thuận, Sài Gòn
15. Nhà thơ Phan Bá Thọ, Sài Gòn
16. Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, Sài Gòn
17. Blogger Phạm Bá Hải - Human Right Defender, Sài Gòn
18. Doanh nhân Lê Quốc Quyết, Sài Gòn
19. Hoàng Dũng - Phong trào Con Đường Việt Nam, Sài Gòn
20. Blogger Lê Thiện Nhân, Hà Nội
21. Đặng Sinh - Phóng viên tự do, Sài Gòn
22. Facebooker Lê Công Vinh, Vũng Tàu
23. Facebooker Võ Trường Thiện, Nha Trang
24. Sinh viên Nguyễn Vũ Hiệp, Hà Nội
25. Facebooker Lâm Mạnh Di, Vũng Tàu
26. Blogger SeaFree - Phạm Văn Hải, Nha Trang
27. Blogger Bùi Thị Minh Hằng, Vũng Tàu
28. Facebooker Miu Mạnh Mẽ - Nguyễn Nữ Phương Dung - Sinh viên, Sài Gòn
29. Facebooker Văn Ngọc Trà - Mai Văn Tuất, Sài Gòn
30. Sinh viên Nguyễn Thành Tiến, Hải Phòng
31. Nhiếp ảnh gia Lê Hải, Đà Nẵng
32. Nhà thơ Đỗ Trung Quân, Sài Gòn
33. Facebooker Trầm Tử - Lê Khánh Duy, Buôn Hồ, Đăk Lăk
34. Blogger Huỳnh Thục Vy, Buôn Hồ, Đăk Lăk
35. Facebooker Kaiz Az - Trần Xuân Huyền, Nghệ An
36. Facebooker Sao Biển - Đặng Ngọc Sao, Hà Tĩnh
37. Facebooker Michael Ngo - Ngô Tuấn, Sài Gòn
38. Facebooker Dung Dang - Đặng Huy Dung, Sài Gòn
39. Nhà thơ Phan Đắc Lũ, Sài Gòn
40. Facebooker Yêu Nước Việt - Châu Văn Thi, Sài Gòn
41. Facebooker Tran Hien - Trần Hiền, Sài Gòn
42. Blogger / Nhạc sỹ Tô Hải, Sài Gòn
43. Lê Thăng Long - Phong trào Con đường Việt Nam, Sài Gòn
44. Nhà báo Hồ Trung Tú, Đà Nẵng
45. Trần Khuê, người sáng lập Đảng Dân Chủ Thế Kỷ XXI, Sài Gòn
46. Blogger Phạm Văn Điệp, Sầm sơn - Thanh Hóa
47. Blogger Nguyễn Lân Thắng - Kỹ sư Xây Dựng, Hà Nội
48. Blogger Uyên Vũ, Sài Gòn
49. Facebooker Huỳnh Thái Học, Nha Trang
50. Blogger Khoai Lang - Nguyễn Tấn Dung, Lộc Thủy - Lệ Thủy, Quảng Bình
51. Cựu phóng viên Hoàng Thanh Trúc, Đà Lạt
52. Facebooker Hiếu NTH - Nguyễn Trung Hiếu, Sài Gòn
53. Phạm Phương Nam - Kỹ sư xây dựng, Đà Nẵng
54. Trần Tiến Đức - Nhà báo, đạo diễn truyền hình (đã nghỉ hưu), Hà Nội
55. Ngô Kim Hoa - Nhà báo tự do, Sài Gòn
56. Lương Văn Bình - Sinh viên Đại học Luật, Hà Nội.
57. Nguyễn Văn Ý - Sinh viên năm 2, Trường ĐH Đà Lạt
58. Nguyễn Tiến Dũng - kinh doanh, Vinh, Nghệ An
59. Nguyễn Hoàng Long, Saigon
60. Nguyễn Trúc Sơn, Hiệp Hoà, Đức Hoà, Long An
61. Nguyễn Đức Phổ - Nông dân, F. Đông Hưng Thuận, Q. 12 Sài Gòn
62. Facebooker Bahung Vo - Võ Bá Hùng, Sài Gòn
63. Đào Tấn Phần, giáo viên THPT Trần Quốc Tuấn, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên
64. Nguyễn Trường Sơn - Sinh viên, Bắc Ninh
65. Trịnh Hoàng Thanh, Z176, Dương Xá, Gia Lâm, Hà Nội
66. Đặng Vũ Lượng, Hà Nội
67. Facebooker Nguyễn Tiến Hưng, Biên Hoà
68. Blogger Aduku - Nguyễn Văn Dũng, Việt Trì - Phú Thọ
69. Blogger Nguyễn Việt Hùng , Hà Nội
70. Facebooker Anton Lê, Lê Thanh Tùng, Sài Gòn
71. Facebooker Lê Văn Tuynh, Phan Thiết, Bình Thuận
72. Kiến trúc sư Đào Tăng Lực, Sài Gòn
73. Nguyễn Minh Chính, Hà Nội
74. Nguyễn Đức Giang, Hà Nội
75. Kỹ sư Doãn Kiều Anh, Sài Gòn
76. Phạm Tiến Quốc, Sài Gòn
77. Nguyễn Công Thanh, Sài Gòn
78. Facebooker Vũ Ngọc Thắng, Hải Phòng
79. Dương Hoài Châu, Sài Gòn
80. Mục sư Nguyễn Trung Tôn, Thanh Hóa
81. Kỹ sư Nguyễn Văn Phúc, Bình Định
82. Ngô Văn Hòa, Đà Nẵng
83. Nguyễn Thị Kim Hoa, Đà Nẵng
84. Kỹ sư Trần Quang Hưng, Sài Gòn
85. Nguyễn Hữu Sơn, Cần Thơ
86. Kỹ sư Nguyễn Dương, Sài Gòn
87. Blogger Nguyễn Ngọc Già,
88. Facebooker Canh Le, Lê Cảnh, Sài Gòn
89. Facebooker Từ Anh Tú, Bắc Giang
90. Nguyễn Hùng Cường, Hà Nội
91. Facebooker Bùi Chí Tâm, Quảng Ngãi
92. Nguyễn Hùng Anh, Sài Gòn
93. Facebooker Kbebui - Bùi Duy Diễn, Bình Định
94. Họa sĩ Nguyễn Hùng Sơn, Hà Nội
95. Nguyễn Bắc Truyển - cựu tù nhân lương tâm, Sài Gòn.
96. Đặng Hữu Ngọc, Long Khánh, Đồng Nai.
97. Nguyễn Thanh Trúc - tín đồ PGHH, Chợ Mới, An Giang
98. Nguyễn Văn Bông - tín đồ PGHH, Lấp Vò, Đồng Tháp.
99. Võ Thị Hồng, Sa-đéc, Đồng Tháp
100. Trần Văn Đức, - cựu tù nhân chính trị, Xuân Lộc, Đồng Nai
101. Huỳnh Trí Đức - tín đồ PGHH, Phú Tân, An Giang.
102. Nguyễn Ngọc Phương - cựu tù nhân chính trị, Nam Vang, Campuchia
103. Kỹ sư Hồ Văn Tích, Sài Gòn
104. Nguyễn Tiến Tuyền, Hà Nội
105. Blogger Lê Dũng, Hà Nội
106. Facebooker Nghiêm Việt Anh, Hà Nội
107. Sinh viên Cao Văn Khánh, Lai Châu
108. Blogger Trần Bùi Trung, Vũng Tàu
109. Trần Văn Tuấn - Chủ tịch UBND xã An Thạch, Tuy An, Phú Yên
110. Trần Xuân Sơn, Hà Nội
111. Kỹ sư Vi Nhân Nghĩa, Quảng Ninh
112. Nguyễn Xuân Liên - Giám đốc bảo tàng Chiến tranh Ngoài trời, Vực Quành, Đồng Hới, Quảng Bình
113. Nguyễn Hùng Cường, Sài Gòn
114. Nguyễn Đức Cang, Sài Gòn
115. Phan Văn Phong, Hà Nội
116. Lê Gia Khánh, Hà Nội
117. Phùng Thị Châm, Hà Nội
118. Trần Thúy Nga, Hà Nội
119. Trần Dân, Đà Nẵng
120. Lê Xuân Quang, Sài Gòn
121. Hồ Đức Thanh, Hà Nội
122. Trần Văn Nam, Hải Dương
123. Nguyễn Tiến Phong, Sài Gòn
124. Phan Trọng Khang, Tây Hồ, Hà Nội
125. Facebooker Đoàn Khôi Nguyên, Đà Nẵng
126. Đỗ Văn Đông, Nam Định
127. Linh mục Phê-rô Nguyễn Hữu Giải, Tổng giáo phận Huế, Khối 8406
128. Linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi, Giáo phận Bắc Ninh, Khối 8406
129. Kiến trúc sư Đoàn Trần Trung, Hà Nội
130. Facebooker Jiraiya Saima - Vũ Quang Huy, Sài Gòn
131. Kỹ sư Dương Văn Minh, Biên Hòa, Đồng Nai
132. Lê Đức Huy - Học sinh, Hà Nội
133. Trương Minh Đức - Nhà báo tự do, Bình Dương
134. Nhà nghiên cứu Mai Thái Lĩnh, Đà Lạt
135. Huỳnh Nhật Hải - cựu đảng viên, Đà Lạt
136. Huỳnh Nhật Tấn - cựu đảng viên, Đà Lạt
137. Sinh viên Nguyễn Quý Hiếu, Bắc Ninh
138. Trần Quốc Hùng, Sài Gòn
139. Hoàng Đức Trọng, Sài Gòn
140. Dương Sanh - Nhà giáo nghỉ hưu, Vạn Ninh, Khánh Hòa
141. Facebooker Trần Lý Phước Lợi, Bà Rịa – Vũng Tàu
142. Biện Xuân Bộ, Bắc Ninh
143. Trương Đình Tôn, Sài Gòn
144. Lê Hồng Quang, Hà Nội
145. Bùi Tiến Hưng, Long Biên, Hà Nội
146. Kỹ sư Nguyễn Hữu Trung, Hà Nội
147. Nguyễn Văn Sĩ, Bảo Lộc
148. Kỹ sư Nguyễn Phương Anh, Hà Nội
149. Kỹ sư Nguyễn Trung Lĩnh, Hà Nội
150. Lê Hồng Thủy - Giảng viên ĐH, Quận Tân Bình - Sài Gòn
151. Phạm Lê Hà Ly - Học sinh Trung học, Quận Tân Bình - Sài Gòn
152. Facebooker Doxu Nguyen - Nguyễn Thành Trung, Bình Dương
153. Nguyễn Dương Thành, Hà Nội
154. Bác Sỹ Trịnh Ngọc Tiến, Hà Nội
155. Hoàng Cường, Quận Ba Đình - Hà Nội
156. Facebooker Nguyễn Công Chính, Tân Bình - Sài Gòn
157. Facebooker Khổng Hy Thiêm -Kỹ sư điện, Cam Lâm, Khánh Hòa.
158. Blogger Hoa Xương Rồng - Trần Khánh Dương, Phường Bình Trưng Tây Q2, Sài Gòn
159. Trần Khôi Nguyễn, Kỳ Hợp, Kỳ Anh - Hà Tĩnh
160. Phạm Trung Kiên, Tây Hồ, Hà Nội
161. Phạm Văn Biên, Hải Dương
162. Trần Hoài Nam, Bến Tre
163. Facebooker Lê Tường Vi, Tân Bình - Sài Gòn
164. Đinh Văn Nam, Hà Tĩnh
165. Trần Minh Tân, Research Scientist II ở Georgia, US
166. Lê Trọng Nghi - Kỹ Sư Điện Tử, Boston, Massachusetts, USA
167. Nguyễn Quang Minh, San Diego, CA - USA
168. Nguyễn Quốc Nam, Paris -FRANCE
169. Đinh Nhật Uy - Kỹ Sư CNTT, Long An
170. Đinh Văn Chuộn - Thợ Điện 7/7, Long An
171. Nguyễn Thị Kim Liên - Nội trợ, Long An
172. Hà Sĩ Phú - Tài Xế, Long An
173. Nguyễn Hồng Thái - IT, Long An
174. Hồ Trung Vĩnh - NV Ngân Hàng, Long An
175. Hoa Thanh Nguyen, New Oleans, Louisiana, USA
176. Nguyễn Quốc Hùng, Kiểm toán viên, Denmark
177. Nguyễn Huế, Fort Worth, Texas USA
178. Lê Văn Tám, Toronto, Canada
179. Dạ Thảo Phương, Hà Nội, Việt Nam
180. Facebooker AnhhùngChưanổidanh - Trương Xuân Trường, Thái Bình
181. Nguyễn Hoàng Hùng, 17a Leeds St, Footscray Victoria 3011 Australia
182. Nguyễn Lương Thịnh - Chuyên viên tư vấn đầu tư, Bình Thạnh, Sài Gòn
183. Bùi Quang Trung - Kĩ sư xây dựng, 3 Charles Péguy 77500 Chelles France
184. Nguyễn Quang, Houston, Texas, USA
185. Bác sĩ Nguyễn Thường Kính, 44 Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội
186. Nguyễn Văn Hùng, Philadelphia, PA, USA
187. Blogger Quỳnh Trâm Việt Nam, Bình Dương
188. Terry Lee, Sydney, Australia
189. Đỗ Đình Thọ - Làm nghề tự do, Koblenz, Germany
190. Huỳnh Hà Hoàng, 3401 Belair rd, Baltimore, Maryland 21213, USA
191. Nguyễn Hoàng Việt - Kinh doanh, Tân Bình, Sài Gòn
192. Phạm Ngọc Minh - Kiến trúc sư, Hành nghề tự do, Hà Nội
193. Trần Viết Dung, Kỹ sư, Fairfeld - Úc
194. Trần Viết Phúc, Sinh viên, Fairfield - Úc
195. Nguyễn Duy An, Sài Gòn
196. Facebooker Gatre Caolanh - Võ Thanh Hùng, Họa sĩ làm nghề tự do, Sài Gòn
197. Ngô Thị Hồng Lâm - nghiên cứu lịch sử đảng (đã nghỉ hưu), Phường Rạch Dừa, Vũng Tàu.
198. Facebooker Hoangbui - Vũ Huy Hoàng - Kỹ sư, Tân Bình, Sài Gòn
199. Blogger Nguyễn Văn Thạnh - Kỹ sư, Đà Nẵng
200. Lê Thị Hồng Hạnh, Hà Nội
201. Lâm Thị Ngọc - Giáo viên THPT, Huyện Ngọc Lặc, Tỉnh Thanh Hóa
202. Blogger Nguyễn Công Huân - trang web Dân Luận, Aalborg, Đan Mạch
203. Hồ Trung Thạnh - Thợ điện, Ia grai, Gia Lai
204. Gs. Lưu Trung Khảo, Newport Beach, California, USA
205. Đinh Trí Nhật Huy, Sài Gòn
206. Vũ Quang Thông - Công nhân, Gia tân1, Thống nhất, Đồng Nai.
207. Blogger Mai Đây Hòa Bình - Nguyễn Huỳnh Mai, Quận 10, Sài Gòn
208. Nguyễn Thái Hùng - Kỹ sư, Vinh, Nghệ An
209. Facebooker Bee - Nguyễn Anh Nguyên, - Sài Gòn
210. Blogger Dã Quỳ - Nguyễn Kim Du Hạ, Houston, Texas, Hoa Kỳ
211. Nguyễn Văn Nhiên, Nashville, Tennessee, USA
212. Nguyên Cao Sơn, Cầu Giấy, Hà Nội
213. Nguyễn Đông Phương - cựu cán bộ biên tập sách văn hóa, bộ VHTTDL, Hà Nội
214. Nguyễn Duy Hòa, Sài Gòn
215. La Kim Thi, Nashville, Tennessee, USA
216. Đinh Vạn Vĩnh Phát, Cử nhân CNTT, Sài Gòn
217. Vũ Mạnh Hùng – Nguyên giảng viên khoa Quản trị kinh doanh trường Cao Đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương Mại Hà Nội. Hiện là cán bộ quản lý khu nội trú của trường, Thanh Xuân Bắc, Thanh Xuân Hà Nội.
218. Hoàng Văn Trung, Yên Ninh, Trúc Bạch, Ba Đình, Hà Nội
219. Trương Minh Đức, Warsaw, BaLan
220. Blogger Ký Tế - Nguyễn Phúc Bảo Long, Huế
221. Uông Minh Phương, Sài Gòn
222. Bác sỹ Trần Công Thắng, Kristiansand, Na Uy
223. Nguyễn Thanh Hải, Québec, Canada
224. Vương Quốc Tuấn - Kỹ sư công nghệ thông tin, Bình Quới, P27, Bình Thạnh, Sài Gòn
225. Nguyễn Duy Hòa, Sài Gòn
226. Võ Quốc Đạt - Tài xế, Cần Thơ
227. Mai Phúc Anh - Nhạc công, Cần Thơ
228. Trần Trung Nghĩa - Giáo viên, Cần Thơ
229. Lê Hoàng Phúc - thợ vẽ, Cần Thơ
230. Vũ Huy, Toronto, Canada
231. Trương Đông Sơn, 5245 East Main Street, Stockton, CA 95215
232. Hoàng Văn Khởi, Hà Nội
233. Long Nguyen - Accenture, Consulting - Germany
234. Trương Tấn Phát, Kinh doanh, Melbourne , Australia
235. Họa sĩ Bùi Lộc, Munich, Germany
236. Phạm Hùng Vỹ - Doanh nhân, Sài Gòn
237. Hồ Tấn Vinh, Melbourne, Úc
238. Hồ Hồng Diễm, An Hải, Lý Sơn, Quảng Ngãi.
239. Tăng Trọng Thức, Sài Gòn
240. Đỗ Như Phương - Phiên dịch, Budapest, Hungary
241. Lò Đình Vũ, thôn Lâm Nghĩa, xã Phi Tô, huyện Lâm Hà , tỉnh Lâm Đồng
242. Blogger YTDCVN - Dovan, Nam Úc Australia
243. Nguyễn Văn Dũng - Du học sinh tại Nhật, Tokyo, Japan
244. Trần Thị Hiền Chi - Học sinh cấp 3, Hà Nội
245. Phạm Ðức Dũng - Kỹ Sư, Euless Texas, USA
246. Trần Văn Toàn - Sinh viên, Đà Nẵng
247. Nguyễn Thế Anh - Sinh viên, Hà Nội.
248. Lê Như, Sydney - Australia
249. Bùi Minh Thắng, Quảng Ngãi
250. Facebooker Võ Lâm Viễn, Đà Nẵng
251. Peter Pham 1460 contra costa , Pleasant hill. Ca 94523, USA
252. Nguyễn Hữu Đức, Mount Pleasant ,Texas, USA
253. Nguyễn Ngọc Anh - Cử nhân Công nghệ thông tin, Quảng Nam
254. Nguyễn Vinh Hiển, Portland, Oregon USA
255. Phạm Hoàn Vũ - doanh nhân, Sài Gòn
256. Blogger Đỗ Minh Tuyến, Bangkok, Thái Lan
257. Nguyễn Minh Châu - Thợ mộc, Sài Gòn
258. Trầm Minh, Paris, Pháp
259. Cao Thị Nhung, Sài Gòn
260. Phùng Thị Ly, Sài Gòn
261. Phạm Hac Tùng; 2 Broad St West Fotscray Vic 3012 Australia
262. Lâm Phước Đông, Boston, Massachusetts USA
263. Cao Minh Đức, Loeningen, Germany
264. Nguyễn Thị Diễn, Loeningen, Germany
265. Nguyễn Tấn Tài - Sinh viên, Boston, Massachusetts, USA
266. Ts Trần Diệu Chân, Sacramento, California, USA
267. Trần Nhân Tâm, München, Bayern, Germany
268. Trần Xuân Chính - Kỹ sư, Garden Grove, California, USA
269. Nhà thơ Trúc-Ty, Facebook: Truc Ty, Đồng Nai
270. Linh Mục Peter Nguyễn Văn Hùng, Đài Loan
271. Lê Trần Vinh - Kỹ sư Công nghệ sinh học, Facebook Vinh Lê Trần, Hà Nội
272. Đặng Đình Tấn Trương - FB Trái Tim Băng Giá, Sinh Viên Trường ĐH Khoa Học Tự Nhiên, Sài Gòn
273. Trần Ngọc Thành, Thành phố Warszawa, CH Balan
274. Trần Mạnh Thắng - Kỹ sư vi tính, Hildesheim, Đức
275. Nguyễn Thị Thu Liên - Chủ tiệm cắt tóc, Hildesheim, Đức
276. BS Đinh Xuân Dũng - Cựu Dân Biểu Việt Nam Cộng Hòa, San Jose, CA, USA
277. Nguyễn Tuấn, San Jose, California, USA
278. Oanh Nguyen - Orange County, California, USA
279. Luật sư Vũ Đức Khanh, Ottawa, Canada
280. Nguyễn Hồ Nguyễn - Công dân, Sài Gòn
281. Nguyễn Quốc Bảo - Sinh Viên, Quảng Ngãi
282. Sơn Nguyễn, Grand Prairie, hạt Tarrant, Tiểu bang Texas, USA
283. Nguyễn Ngọc Hùng, Boston, Massachusetts, USA

Xin hãy chung tay để cho LỜI TUYÊN BỐ CÔNG DÂN TỰ DO này trở thành sợi dây bền vững kết nối hàng triệu triệu trái tim Việt Nam. Xin cùng lên tiếng nói bằng cách tham gia ký tên theo địa chỉ email: tuyenbocongdantudo@gmail.com

Danh sách sẽ được tiếp tục cập nhật trên trang của mẹ Nấm Gấu


oOo

Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng



Chương trình Thời sự VTV1, 19h, ngày 25/2 đưa phát biểu tại Vĩnh Phúc của TBT ĐCS Việt Nam Nguyễn Phú Trọng như sau: “Vừa rồi đã có các luồng ý kiến cũng có thể quy vào được là suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức … Xem ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Có phi chính trị hóa quân đội không? Người ta đang có những quan điểm như thế, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa!”(*)
Bằng tất cả sự tôn trọng dành cho người đang đứng đầu một đảng chính trị của VN, tôi xin nói với ông Nguyễn Phú Trọng vài lời như sau:
Đầu tiên, cần phải xác định, ông đang nói với ai? Nếu ông nói với nhân dân cả nước thì xin khẳng định luôn là ông không có tư cách. Ông là Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu muốn dùng hai chữ “suy thoái” thì cùng lắm là ông chỉ có thể nói với những người đang là đảng viên cộng sản, ông không đủ tư cách để nói lời đó với nhân dân cả nước. Nếu ông và các đồng chí của ông muốn giữ Điều 4, muốn giữ vai trò lãnh đạo, muốn chính trị hóa quân đội, không muốn đa đảng, không muốn tam quyền phân lập, thì đó chỉ là ý muốn của riêng ông và ĐCS của ông. Ông không thể quy kết rằng đó là ý muốn của nhân dân Việt Nam. Tuy nhiên, cũng cần phải nhấn mạnh rằng, những ý muốn trên chỉ nên xem là của riêng ông TBT Trọng, chưa chắc đã là tâm nguyện của toàn bộ đảng viên cộng sản hiện nay.
Tiếp theo, xin đi vào nội dung, ông nói suy thoái về đạo đức. Tôi muốn hỏi ông, đạo đức của ông đang muốn nói là đạo đức nào? Đạo đức làm người? Đạo đức công dân? Đạo đức dân tộc VN? … Tôi tạm đoán là ông đang muốn nói đến đạo đức người cộng sản của các ông. Vậy, các ông cho rằng chỉ có đạo đức cộng sản của các ông là đạo đức đích thực? Thế ra, cha ông tổ tiên chúng ta, khi chưa có chủ nghĩa cộng sản vô đạo đức hết à? Thế ra, những người không theo đảng cộng sản trên thế giới là vô đạo đức hết à?
Tiếp theo, xin đi vào nội dung suy thoái chính trị, tư tưởng. Tôi muốn hỏi ông, chính trị, tư tưởng ông đang muốn nói là chính trị, tư tưởng nào? Có phải chính trị, tư tưởng của đảng cộng sản? Vậy ra chỉ có đảng cộng sản của các ông là duy nhất đúng à?Cá nhân tôi cho rằng, không một người có lương tri bình thường nào thừa nhận như thế. Cùng lắm ông chỉ có thể nói với các đảng viên cộng sản như vậy, nhưng ngay cả với các đảng viên cộng sản, ông cũng không thể quy kết tội suy thoái cho họ. Nếu không tin, ông thử đọc lại Cương lĩnh chính trị và Điều lệ đảng các ông ban hành xem. Không có điều nào nói xóa bỏ Điều 4 là suy thoái, muốn đa nguyên về chính trị là suy thoái, muốn phi chính trị hóa quân đội là suy thoái, chỉ có tham ô, tham nhũng…  đi ngược lại lợi ích của nhân dân, của dân tộc là suy thoái. Ông đương kim Tổng bí thư ĐCS VN thử đọc lại và nghĩ lại chỗ này xem.
Bây giờ, tôi trân trọng tuyên bố những điều tôi muốn:
  1. Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.
  2. Tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.
  3. Tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.
  4. Tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.
  5. Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, tôi có thể xem những lời phán xét trên của ông, nếu có hướng đến tôi là một sự phỉ báng cá nhân. Và tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.
Nguyễn Đắc Kiên
Nhà báo, Báo Gia đình & Xã hội
(*)Nguồn: Chương trình Thời sự VTV1, 19h, ngày 25/2; phần âm thanh và gỡ băng của Anhbasam.

==============

Wednesday, June 15, 2011

Hoàng Sa Nộ Khí Phú

Hoàng Sa Nộ Khí Phú

Ngựa cũ quen đường,
Đĩ già lậm nết.
Việc phế hưng mỗi thuở khác nhau,
...Mộng bá chủ bao đời y hệt!

Ta thấy ngươi,
Từ Đông Chu bị họa Thất Hùng,
Đến Hậu Hán bị xiềng Tam Quốc.
Đất Trường An thây chất chập chùng,
Bờ Vô Định xương phơi chất ngất!

Đã biết,
Hễ gieo chinh chiến là kín đất đau thương,
Nếu động can qua thì mịt trời tang tóc.

Vậy mà sao,
Chẳng lo điều yên nước no dân,
Lại quen thói xua quân chiếm đất?

Như nước ta,
Một dải non sông, nam bắc chung giềng,
Trăm triệu anh em, trước sau như nhất.
Hoàng Liên, Tam Đảo, Hồng Hà, Cửu Long, là máu là xương,
Phú Quốc, Côn Sơn, Trường Sa, Hoàng Sa là da là thịt.
Máu xương đâu lẽ tách rời,
Thịt da dễ gì chia cắt?
Mà là liền tổ quốc phồn vinh,
Mà là khối giang sơn gấm vóc.
Người trăm triệu nhưng vốn một lòng,
Tim một trái dẫu nhiều sắc tộc!
Nữ nhi chẳng thiếu bậc anh hùng,
Niên thiếu cũng thừa người kiệt xuất.
Mười năm phục quốc, gươm Lê Lợi thép vẫn sáng ngời,
Ba lượt phá Nguyên, sông Bạch Đằng cọc còn nhọn hoắt.
Thùng! Thùng! Thùng! Liên hồi giục, trống Ngọc Hồi hực bước tiến quân.
Đánh! Đánh! Đánh! Luôn miệng thét, điện Diên Hồng, vang lời sát thát.
Ải Chi Lăng, Liễu Thăng chết còn lạc phách kinh hồn,
Sông Nhị Hà, Sĩ Nghị chạy còn đứng tim vỡ mật.
Thoáng thấy vó câu Thường Kiệt, Khâm Châu ngàn dặm, không còn bóng quỷ bóng ma,(1)
Chợt nghe tiếng sét Đống Đa, Quảng Đông toàn tỉnh chẳng tiếng con gà con vịt. (1)
Hùng khí dù dậy trời Nam,
Nghĩa nhân lại tràn đất Bắc:

Thương ngươi binh bại, tàn quân về còn cấp xe ngựa rình rang (2)
Trọng kẻ trung can, hổ tướng chết vẫn được khói hương chăm chút. (3)
Mạc Cửu đem quân lánh nạn, chúa ta vẫn mở dạ đón người,
Hoa kiều mượn đất ở nhờ, dân ta vẫn chia cơm xẻ thóc.
Phúc cùng hưởng khi mưa thuận gió hòa,
Họa cùng chia lúc sóng vùi gió dập.
Giúp các ngươi như kẻ một nhà,
Thương các ngươi như người chung bọc!

Thế mà nay,
Ngươi lại lấy oán trả ơn,
Ngươi lại lấy thù báo đức!
Ăn đàng sóng, nói đàng gió, y như đĩ thúi già mồm.
Lộn bề ngược, tráo bề xuôi, khác chi điếm già bịp bạc.

Kéo neo tuần hạm, ào ào đổ bộ Hoàng Sa,
Quay súng thần công, ầm ỉ tấn công Đá Bắc.
Chẳng chấp hải quy,
Chẳng theo công ước.
Quen nết xưa xấc láo, giở giọng hung tàn,
Lậm thói cũ nghênh ngang, chơi trò bạo ngược.
Nói cho ngươi biết; dân tộc ta:
Từng đánh bọn ngươi chỉ với ngọn giáo dài,
Từng đuổi bọn ngươi chỉ bằng thanh kiếm bạc.
Từng đánh Tây bằng ngọn tầm vông,
Từng đuổi Nhật với thanh mác vót!

Vì khát tự do mà uống nước đìa,
Vì đói độc lập mà ăn cơm vắt.
Sá chi tóc gội sa trường,
Đâu quản thây phơi trận mạc.
Hãy liệu bảo nhau,
Nhìn thây Gò Đống mà liệu thắng liệu thua,
Thấy cọc Bạch Đằng mà nghĩ sau nghĩ trước!
Đừng để Biển Đông như Đằng Giang máu nhuộm đỏ lòm,
Đừng để Hoàng Sa là Đống Đa xương phơi trắng xác!
Nếu ngươi dựa vào hỏa tiển, phi cơ,
Thì ta cũng có tuần dương, đại bác.
So vũ khí, thì kẻ nhược người cường,
Đọ trái tim, coi ai gang ai sắt?

Thư hãy xem tường,
Hoàng Sa hạ bút.

K.T.L.
_________
Chú thích:

(1) Sử ghi: Khi Lý Thường Kiệt đem quân qua Khâm Châu, Liêm Châu, cũng như khi quân Thanh bại trận Đống Đa chạy về, thì dân Tàu vùng biên giới kinh hoàng chạy theo. “Từ Nam Quan về bắc hàng trăm dặm vắng tanh, không thấy bóng con gà, con vịt”
(2) Sự kiện Lê Lợi cấp ngựa và lương thực cho tù binh quân Minh về nước
(3) Sự kiện dân ta lập miếu thờ Sầm Nghi Đống (hạ tướng của Tôn Sĩ Nghị)

Thursday, June 9, 2011

Nhiều chuyện 1: Tản mạn về lòng yêu nước

Copy từ Facebook bạn Long Trinh Huu

Đã hơn 2 ngày trôi qua kể từ khi tôi từ đoàn biểu tình trở về nhà, tôi vẫn không thôi suy nghĩ về sự kiện đặc biệt này, cùng những gì trước và sau nó. Tôi rất muốn viết một cái gì đó cho xả hết những suy nghĩ u uẩn trong đầu, nhưng mấy ngày qua tôi cảm thấy mình chưa đủ thấu đáo để có thể viết được một cái gì cho ra hồn. Ngay cả khi đang gõ những dòng này, tôi cũng không chắc là nó sẽ ra hồn, nên tôi đặt cho cái loạt bài mà tôi sẽ viết 1 cái tựa chung là "nhiều chuyện". Tôi vốn là kẻ nhiều chuyện mà.
___________

Nếu như Trung Quốc thực sự muốn làm một phép thử đối với Việt Nam thì sự thật là họ đã thành công. Hành động khiêu khích của họ ngày 26.5 vừa qua là một cuộc sát hạch về lòng yêu nước của người Việt Nam. Đó là khi vấn đề được đẩy đến tận cùng và mỗi người chúng ta đều tự đặt ra câu hỏi về lòng yêu nước cho bản thân mình.

Đại ngôn về lòng yêu nước

Tôi chắc là từ khi tôi phát tán cái tin kêu gọi biểu tình và sau đó là liên tục những phát biểu khác của tôi trên Facebook và một diễn đàn sinh viên, nhiều người đã đánh giá tôi là một kẻ đại ngôn về lòng yêu nước. Tôi hơi ngạc nhiên khi nhận ra điều đó vì tôi đã nói về lòng yêu nước một cách tự nhiên như hơi thở mà chẳng cần nghĩ ngợi 1 giây nào về việc chau chuốt câu từ. Thế sau rồi tôi cũng nghĩ ra, à, ở cái đất nước mà bản thân cụm từ "lòng yêu nước" thường chỉ được nhắc đến trong sách giáo khoa, những tài liệu cổ động hay bài phát biểu của các quan chức cỡ lớn, thì bất cứ ai nói đến nó cũng đều sẽ là đại ngôn cả mà thôi. Nghĩ ra nguyên nhân rồi thì tôi cũng chẳng bận lòng về nó làm gì nữa.

Đứng trước vận mệnh của đất nước, mỗi người đã lựa chọn cho mình một cách xử sự. Có người coi im lặng là sự bảo đảm bằng vàng cho sự an toàn của mình. Có người lớn tiếng phản đối trên các diễn đàn mạng. Có người kêu gọi tẩy chay hàng Trung Quốc. Có người thay avatar. Có người kêu gọi và đi biểu tình. Có người viết những bài phân tích, như một cậu em tôi viết bài về những quyền dân tộc cơ bản của Việt Nam.

Hay như cô bạn thân của tôi, chẳng phát biểu lời nào đao to búa lớn như tôi, nhưng lại tâm sự với tôi những trăn trở về việc làm thế nào để người Trung Quốc hiểu chúng ta hơn, hai dân tộc xích lại gần nhau hơn và cô có hẳn 1 ý tưởng thực hiện videoclip để thỏa mãn trăn trở ấy.

Hay có những người lựa chọn những cách xử sự khác mà tôi không biết.

Tất cả những lựa chọn ấy đều có những lý do của nó và dường như ai cũng có lý. Tôi hiểu rất rõ gánh nặng sợ hãi mà dân tộc chúng ta đang mang trên vai. Mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình lại vốn là bản năng cốt lõi của con người. Và trên hết, mỗi người yêu nước đều có cách riêng để thể hiện lòng yêu nước của mình. Tôi không dám và hoàn toàn không đủ tư cách để phán xét về những lựa chọn ấy. Ai biết đâu được đằng sau cái sự im lặng của nhiều người, họ đang âm thầm hi sinh và làm những điều vĩ đại cho đất nước này thì sao? Mà cũng chẳng cần thiết phải đặt ra câu hỏi đó, bởi tôi tin chắc ở đâu đó có những con người đang âm thầm hi sinh như vậy.

Cô bạn tôi nói một câu rất đúng: đâu phải cứ hét toáng lên thì mới là yêu nước đâu. Điều tối thiểu chúng ta phải làm là tôn trọng những người xung quanh ta.

Những điều làm tôi đau lòng

Khi tất cả những điều trên đều dễ hiểu và dễ chấp nhận, thì lại có những điều làm tôi thực sự đau lòng.

Có những người phát biểu rằng những kẻ đi biểu tình chẳng qua là những kẻ to mồm, chỉ biết kêu ca chứ chẳng làm được cái gì thiết thực để giải quyết chuyện này. Họ cho rằng yêu nước thì phải như họ, đó là tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, là ngồi xem bà Nguyễn Phương Nga đáp trả sắc sảo các luận điệu của bà Khương Du, là quyên tiền giúp đỡ các chiến sĩ, là đi hiến máu, là phát triển kinh tế để làm đất nước giàu mạnh,... Rồi họ phê phán chúng tôi là đi theo lời kêu gọi của bọn phản động, có ăn học mà xử sự như thế à, lập trường chính trị như thế à?

Lúc đó tôi trộm nghĩ, chẳng nhẽ cứ đi biểu tình là không tin tưởng Đảng và Nhà nước hay sao? Cứ đi biểu tình là không quyên góp được tiền, không hiến được máu, không làm cho đất nước giàu mạnh được hay sao? Và họ lấy đâu ra cơ sở để cho rằng lựa chọn của họ là "yêu nước hơn" sự lựa chọn của chúng tôi?

Có người mỉa mai hỏi tôi rằng: sau tất cả những cuộc tuần hành này, các bạn làm được cái gì cho đời? Lúc đó tôi nghĩ, cuộc tuần hành và những gì chúng tôi làm được cho đời sau đó thì có liên quan gì đến nhau không? Tôi hỏi họ đã làm được gì cho đời chưa, thì một người bảo thà họ ngồi xem TV còn hơn, còn một người bảo là họ đã đi hiến máu vào ngày 5.6 rồi. Tôi không biết nên cười hay nên khóc khi đọc những câu trả lời này.

Tôi biết chắc có nhiều người nhếch mép cười khẩy vào đoàn biểu tình và ở đâu đó họ công khai mỉa mai chúng tôi, ngay từ khi cuộc biểu tình chưa diễn ra.

Còn có một điều nữa khiến tôi ghê tởm, nhưng có lẽ không tiện nói ở đây.

Chưa bàn đến chuyện đi biểu tình là đúng hay sai, tôi chỉ đau lòng vì cách những người đó tiếp cận vấn đề.

Một là, trong khi chúng tôi đi biểu tình, chẳng có ai mảy may so sánh việc chúng tôi làm với việc họ làm, thì họ lại công khai mỉa mai chúng tôi. Chúng tôi đã tôn trọng cách ứng xử mà họ đã lựa chọn, tôn trọng cách họ thể hiện lòng yêu nước, tại sao họ không dành điều tương tự cho chúng tôi?

Hai là, trong khi cả dân tộc cần đoàn kết để chống lại thế lực ngoại bang đang âm mưu giày xéo đất nước, thì họ lại làm cái việc ngược lại là chia rẽ sự đoàn kết ấy bằng việc đề cao cái Tôi của họ và hạ thấp việc làm của người khác, ngôn ngữ bình dân người ta gọi là "dìm hàng".

Chúng tôi chấp nhận rước lấy những hiểm nguy cho bản thân mình, bỏ một buổi sáng đi bộ đến kiệt sức để xuống đường nói lên tiếng nói yêu nước, chẳng nhẽ để nhận về những lời mỉa mai như vậy hay sao?

Chúng tôi có phán xét lòng yêu nước của ai đâu, sao các bạn lại phán xét chúng tôi?

Nhiều chuyện 2: Tại sao tôi đi biểu tình?

Copy từ Facebook bạn Long Trinh Huu

Wednesday, June 8, 2011

Thằng Sản cô đơn

Sông Kôn (danlambao) - Kể từ lúc ra đời đến nay, chưa bao giờ thằng Sản con bà Việt nó cô đơn như lúc này. Ngày xưa nó vui lắm, bạn bè nó ở khắp nới, xa có, gần có. Hễ nhà nó có chuyện gì là bạn bè của nó ùa vô mà giúp. Từ cái ngày mấy thằng bạn to con tốt tính của nó ở tận bên châu Âu xa xôi qua đời nó cảm thấy buồn buồn.
Một hôm mẹ nó thấy con buồn mà an ủi: thôi quên mấy bạn ở xa đó đi con, rồi mẹ sinh cho con mấy đứa em nữa, nhà có anh có em cuộc sống của con sẽ vui hơn. Vì có tính tham lam nên Sản không nghe lời mẹ, Sản sợ có em rồi Sản phải chia phần ăn của mẹ cho em, Sản đâu còn là đứa con một mà độc hưởng cái gia tài của mẹ này. Nên Sản nhất quyết không chịu, Sản luôn miệng nói kiên định như để cảnh báo mẹ không được sinh ra em.

Sản còn lại thằng bạn nhà bên to xác và xấu tính vẫn chơi với Sản thường ngày. Mặc cho mẹ Sản nhắc nhở về cái tính xấu xa của người bạn ấy Sản cũng vẫn cứ chơi. Sản không dám bỏ bạn vì sợ bạn đánh. Sản nghĩ rằng cứ theo nịnh anh bạn to xác đó thì chẳng có việc gì. Nói rồi Sản làm thật, Sản lấy của quí của mẹ Sản là Bu xịt đem làm quà cho bạn. Không ngờ thằng bạn láng giềng của Sản được voi lại đòi tiên, ăn bu xịt rồi mà chưa thấy đủ còn muốn đòi xin thêm cái ao trong vườn nhà của Sản. Riêng Sản thì Sản cũng muốn cho luôn bạn cái ao cho rồi, Sản chỉ cần sống vui vẻ trong cái nhà đầy tiện nghi của mẹ là đủ, Sản ra vườn và xuống ao làm gì cho lấm cái chân. Mà không cho bạn cái ao thì cũng khó đấy vì thằng bạn to xác nhà bên chắc gì nó để cho Sản được yên thân, vậy là Sản đồng ý cho bạn cái ao. Về nhà Sản sợ mẹ mắng nên Sản làm thinh mà không nói ra chuyện cho bạn cái ao cho mẹ biết.

Rồi một hôm mẹ Sản chèo thuyền ra ao bắt cá về nấu món canh chua cho đứa con một yêu dấu của mẹ ăn. Bỗng anh bạn láng giềng của Sản chèo thuyền ra mà ngăn cản mẹ bắt cá. Mẹ ấm ức lắm nhưng Sản lại nói là mẹ đừng lo, chuyện này để Sản lo, Sản sẽ nói với bạn Sản đừng làm thế với mẹ Sản nữa. Mẹ Sản nghe Sản nói tức muốn ói máu mà chẳng làm gì được, hàng ngày mẹ chứng kiến cảnh thằng Sản con mẹ hư hỏng ăn chơi mà mẹ không làm gì được Sản, chỉ vì Sản là đứa con một của mẹ nên mẹ không làm gì được mà thôi.

Uất mãi cũng đến hồi không chịu được nữa, mẹ Sản đành phải lên tiếng, mẹ không chửi thằng con hèn mạt của mẹ mà đến chửi cái thằng bạn hàng xóm của con mẹ kia. Mẹ bước đến bên hiên nhà nó mà chửi, mẹ chửi rất to cho hàng xóm nghe, mẹ chửi thằng bạn của Sản to con nhưng xấu tính, dám cả gan sang xâm lấn cái ao của mẹ, mẹ nói là thằng Sản nhà mẹ nó hèn nhát chứ mẹ thì mẹ chẳng hèn đâu, tài sản của mẹ mẹ quyết tâm gìn giữ. Thấy chuyện khó xử Sản chạy ra mà kéo mẹ vào, bảo mẹ đừng chửi bạn Sản nữa.

Sau hôm nổi giận của mẹ, thằng bạn láng giềng của Sản đâm ra trách móc Sản, mẹ Sản cũng ngấm ngầm mà giận đứa con mình.

Bạn xa đã mất, bạn gần thì lại ăn hiếp, giờ đây Sản còn bị mẹ mắng nữa nên Sản chẳng còn ai chơi với Sản. Suốt ngày Sản đóng cửa ở trong nhà mà ca hát vui chơi, thỉnh thoảng Sản lục lấy nhật ký những năm tháng của mình ra đọc, xem lại những tấm hình đã cũ. Sản tự sướng đến ngất ngây cho đến khi mẹ Sản dọn lên mâm cỗ cho Sản ăn, cái mâm cỗ mà ngày nào mẹ cũng khổ công làm việc.

Thằng Sản sướng thật nhưng có ai biết nó đang cô đơn !

Nguồn: Dân Làm Báo

Căn nhà Việt Nam

Căn nhà thân yêu của Người Việt Nam đã bị CSVN soán đoạt, làm chủ. Vậy người chủ nhà đương nhiên là người phải có bổn phận và trách nhiệm bảo vệ căn nhà đó.

Khốn nạn thay, người chủ nhà đã không bảo vệ căn nhà và con dân đang sống trong căn nhà đó mà còn cắt đất bên hông (thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, ...) dâng cho thằng cha hàng xóm, để cho nó tự động vào tàn phá và cắm dùi ngay sau vườn (rừng đầu nguồn và bauxite cao nguyên). Rồi còn để cho nó lấn ép, lấy mất đi phần lớn cái sân trước (biển Đông và Hoàng Sa, Trường Sa). Đã thế lại còn để cho con cháu của thằng cha hàng xóm tự tiện vô ra (không cần visa), sinh sống, làm trời, làm đất (bắt bớ, đánh giết dân Việt) trước sân, sau vườn và ngay trong căn nhà của mình như chổ không người.

Vậy thằng cha hàng xóm đúng là kẻ thù của con dân Đất Việt, nhưng hắn ta là ngoại thù và kẻ đáng trách, đáng nguyền rủa nhất và nhất định phải bị trị tội là người đang là chủ căn nhà, là nội thù của toàn dân Việt Nam, là CSVN.

CSVN là căn nguyên của bao nhiêu đau thương mất mát, là cội nguồn của những suy đồi về luân lý, đạo đức, là thảm họa cho đất nước, là tội đồ dân tộc đã dâng đất, biển và hải đảo cho TC, là một băng đảng mafia, côn đồ, ác với dân nhưng hèn với giặc. Và kết quả là đất nước VN càng ngày càng bị lấn chiếm bởi người "đồng chí anh em" TC.

Chuyện tàu TC ung dung xâm phạm hải phận VN và ngang nhiên cắt dây cáp thăm dò của tàu Bình Minh 2 vừa xảy ra, rồi tiếp theo là chuyện TC khiêu khích một chiếc tàu khảo sát khác, và kế đến là việc TC nổ súng uy hiếp, ngăn cản 4 tàu đánh cá của tỉnh Phú Yên trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam - là chuổi sự kiện đã làm sôi sục lòng căm phẩn của con dân nước Việt.

Nhưng việc gây hấn, lấn chiếm của TC là những chuyện phải đến, là những việc phải xảy ra vì sự khiếp nhược của đảng CSVN. Đến nỗi một chuyên viên trên tàu Bình Minh 2 đã phải thốt lên rằng: "Thấy nhục nhã cho cái tổ quốc này, cho bao nhiêu năm kiên cường bất khuất. Giờ bị nó can thiệp sâu như thế cũng không dám động đến nó. Trong khi vùng biển này cách bờ chưa tới 200 hải lý."

Với một đất nước bị gậm nhấm và xâm thực bởi TC từ đất đai, biển, đảo cho đến việc tuôn hàng hoá và đưa dân TC sang VN sinh sống để từ từ biến VN thành một phần đất của TC. Là con dân đất Việt chúng ta phải có bổn phận lên án hành động xâm lăng trắng trợn của Trung Cộng đối với Việt Nam. Việc lên án TC tuy là một việc cần làm nhưng đó chỉ mới là lời nói chứ chưa có hành động. Để có những hành động thực tiễn chống lại sự xâm lấn của TC, bảo vệ dân lành và bảo toàn sự trọn vẹn của lãnh thổ thì chúng ta phải diệt trừ cái nguồn gốc đã gây ra bao thảm hoạ cho đất nước VN - đó là CSVN.

Vậy chúng ta cần phải cổ động cao trào dân chủ và hỗ trợ đồng bào Quốc Nội đứng lên giải thể chế độ CSVN. Đấy là việc phải làm. Vì một khi chế độ CSVN bị giải thể, thì lúc đó - với sự đoàn kết của toàn dân - con dân đất Viết sẽ một lòng quyết tâm và sẵn sàng có những hành động thích đáng để đối phó, đánh trả lại những sự khiêu khích, gây hấn, xâm lấn của TC.

Tuesday, May 31, 2011

KÊU GỌI TUẦN HÀNH ÔN HÒA PHẢN ĐỐI TRƯỚC ĐẠI SỨ QUÁN TRUNG QUỐC

Thưa các bạn!


Trung Quốc đã trưng ra bản đồ 12 đoạn “lưỡi bò” tuyên bố 80% diện tích biển ĐÔNG là của họ trong đó ôm trọn cả 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa CỦA VIỆT NAM!


Không dừng lại ở tuyên bố chủ quyền bất chấp luật pháp và căn cứ lịch sử ấy, Trung Quốc ngang nhiên bắt ngư dân, tịch thu tàu, ngư cụ và cấm dân ta đánh bắt cá tại ngư trường truyền thống mà ta đã gắn bó hàng nghìn đời nay!


Mới đây, Trung Quốc đã huy động 3 tàu hải giám tấn công tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam ta, điều đáng nói tàu Trung Quốc đã vào sâu trong lãnh hải của Việt Nam, ngang ngược tấn công tàu Việt Nam ngay trong vùng đặc quyền kinh tế chứ không phải vùng biển đang tranh chấp chủ quyền, mặt khác, họ trơ tráo gọi đây là hành động “bình thường”.


Xét thấy những hành động gây hấn từ phía Trung Quốc không hề hiếm hoi mà gần đây ĐANG NGÀY CÀNG GIA TĂNG không những đối với Việt Nam mà còn đe dọa cả những nước trong khu vực đang tranh chấp, trong đó có Philippines.


Căn cứ lời gợi ý của Thiếu tướng, lão thành cách mạng, cựu đại sứ đặc mệnh toàn quyền Việt Nam tại Trung Quốc, một lão tướng có thâm làm việc ngoại giao với Trung Quốc, ông cho rằng chính quyền nên tạo điều kiện để dân chúng bày tỏ lòng yêu nước của mình trong đó có cả những cuộc biểu tình, lên tiếng phản đối công khai.


Căn cứ vào điều 69 Hiến Pháp năm 1992 của Việt Nam có quy định về quyền được biểu tình của người dân.


Căn cứ vào cuộc thăm dò mới đây, đa số là thanh niên, giới trẻ, cho biết họ sẵn sàng tham gia một cuộc tuần hành ôn hòa, với mục đích thể hiện lòng yêu nước, quyết tâm bảo vệ lãnh thổ, mong muốn hô to khẩu hiệu phản đối hành động bá quyền, ngang ngược của Trung Quốc.


Một cuộc tuần hành như vậy có thể sẽ không làm cho TRUNG QUỐC dừng tay - THẾ NHƯNG đó là một cơ hội huy động sự chú ý của QUỐC TẾ, huy động sự chú ý của toàn dân tộc VIỆT NAM bất kể đảng phái, chính kiến, tôn giáo, trong hay ngoài nước . . . hễ ai mang dòng máu VIỆT NAM đều gánh trên vai trách nhiệm với TỔ QUỐC khi TỔ QUỐC đang lâm nguy!!!


Chúng ta nhớ rằng năm 2007, một cuộc biểu tình chưa từng có tiền lệ đã diễn ra bởi những thanh niên trẻ yêu nước, họ đã tập trung phản đối trước đại sứ quán Trung Quốc ở cả Hà Nội lẫn Sài Gòn.


VẬY NÊN, KÊU GỌI TUẦN HÀNH ÔN HÒA PHẢN ĐỐI TRƯỚC ĐẠI SỨ QUÁN TRUNG QUỐC TẠI HÀ NỘI VA LÃNH SỰ QUÁN TRUNG QUỐC TẠI SÀI GÒN vào ngày 5/6/2011


Cuộc tuần hành này KHÔNG CÓ người chỉ huy, cầm đầu mà tất cả những ai cảm thấy bất bình, muốn bày tỏ lòng yêu nước đều có thể tham gia và vận động người thân, bạn bè tham gia!


Đây là một CUỘC TUẦN HÀNH ÔN HÒA, HOÀN TOÀN BẤT BẠO ĐỘNG! Hoàn toàn hợp với HIẾN PHÁP VIỆT NAM.


Để bảo đảm điều đó, trân trọng để nghị những người tham gia thực hiện NGHIÊM TÚC những lưu điểm sau:


1. Cuộc tuần hành diễn ra vào:
8h sáng ngày 5/6/2011 tại cả hai địa điểm:
Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội: 46 Phố Hoàng Diệu, Quận Ba Đình
Lãnh sự quán Trung Quốc tại Sài Gòn: 39 Đường Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 1.


2. KHÔNG MANG bất kỳ vật nhọn, hung khí, chất có thể gây cháy, nổ, nào trong người để tránh bị hiểu nhầm là thành phần xấu.


3. KHÔNG MANG bất kỳ biểu ngữ nào khác ngoài những biểu ngữ có nội dung “phản đối Trung Quốc”. Những khẩu hiệu gợi ý gồm: “PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC GÂY HẤN”, “TRƯỜNG SA, HOÀNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM”, “TRUNG QUỐC PHẢI CHẤM DỨT GÂY HẤN”, “TRUNG QUỐC PHẢI BỒI THƯỜNG THIỆT HẠI CHO VIỆT NAM”, “TRẢ LẠI TRƯỜNG SA, HOÀNG SA”, “PHẢN ĐỐI ĐƯỜNG LƯỠI BÒ PHI PHÁP”…V..V.. Các biểu ngữ này có thể viết bằng tiếng Việt hoặc tiếng Trung, có thể viết tay trên giấy khổ lớn hoặc in vi tính. Nên là những màu sắc dễ đọc, gây chú ý.


4. KHÔNG ĐƯỢC đốt cờ, chống trả lực lượng công an giữ trật tự, hay có những hành động quá khích…


CHÚNG TÔI KÊU GỌI CÁC BẠN, NHỮNG AI QUAN TÂM VÀ BẤT MÃN TRƯỚC NHỮNG HÀNH ĐỘNG GÂY HẤN, NGANG NGƯỢC CỦA TRUNG QUỐC TRONG THỜI GIAN QUA THAM GIA CUỘC TUẦN HÀNH NGÀY 5/6/2011. CÁC BẠN CÓ THỂ SÚP SỨC CHO CUỘC TUẦN HÀNH DIỄN RA BẰNG CÁCH GIÚP CHÚNG TÔI CHUYỀN VĂN BẢN NÀY TỚI BẠN BÈ, NGƯỜI THÂN QUA NHỮNG PHƯƠNG TIỆN THÔNG TIN NHƯ TIN NHẮN SMS, BLOG, FACEBOOK, TWITTER,…V..V… HÃY ĐỪNG SỢ SỆT VÌ CÁC BẠN ĐANG ĐỨNG VỀ PHÍA CHÍNH NGHĨA, VỀ PHÍA TỔ QUỐC!!! VÀ CHÚNG TA KHÔNG THỂ ĐỢI LÂU HƠN NỮA ĐỂ CẤT LÊN TIẾNG NÓI!!!


CHÚC CUỘC TUẦN HÀNH THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP!

Tuyên Cáo Của Nhóm Truyền Thông Facebook và Nhóm Truyền Thông Liên Mạng Phản Đối Trung Quốc Xâm Lấn Việt Nam

Tuyên Cáo Của Nhóm Truyền Thông Facebook và Nhóm Truyền Thông Liên Mạng Phản Đối Trung Quốc Xâm Lấn Việt Nam

Đồng kính gởi:

Ông Ban Ki-moon Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc
...Ông Barack Obama Tổng thống Hoa Kỳ
Ông Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Ông Hồ Cẩm Đào chủ tịch nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa

Thưa quý vị,

Hòa bình và ổn định là mục tiêu của Liên Hiệp Quốc đã đề ra để Phát triển Thiên niên kỷ. Ngoài ra, năm nay LHQ còn tổ chức kỷ niệm 30 năm bản “Tuyên ngôn về Xóa bỏ Mọi hình thức Bất bao dung và Kỳ thị vì lý do Tôn giáo và Tín ngưỡng”.

Thiết nghĩ, tất cả những thành viên của Liên Hiệp Quốc đều có bổn phận theo đuổi mục tiêu hòa bình, ổn định và công bằng xã hội mà tổ chức quốc tế này đã chủ xướng.

Tuy nhiên, vào lúc 5g58 sáng ngày 26/05/2011, ba tàu chiến Trung quốc, còn gọi là Hải giám mang số 17, 72, và 84 đã ngang nhiên xâm nhập lãnh hải Việt Nam trong phạm vi thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02. Cho dù phía Việt Nam đã nhiều lần cảnh báo sự xâm nhập trái phép này. Tọa độ bị cắt cáp ở vị trí 12o48’25” Bắc và 111o26’48” Đông, cách mũi Đại Lãnh (Phú Yên) khoảng 120 hải lý.

Thiết nghĩ, Trung quốc hiện đang có triển vọng là một cường quốc kinh tế, đồng thời lại là một thành viên của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc. Do đó, Trung quốc có bổn phận góp phần cùng LHQ duy trì hòa bình và ổn định trên thế giới, cũng như tôn trọng sự toàn vẹn lãnh thổ của các nước lân cận, trong đó có Việt Nam.

Sự xâm lấn nói trên của Trung Quốc vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền của Việt Nam, và vi phạm Công ước Luật biển năm 1982 của Liên Hiệp Quốc, trái với tinh thần và nội dung của Tuyên bố năm 2002 giữa ASEAN và Trung Quốc về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC).

Do sự xâm nhập trái phép cũng như có những hành động vượt qua mức độ của một quốc gia có trách nhiệm đã dấy lên sự quan ngại của các nước lân cận trong khu vực nói chung, và người Việt Nam ở trong cũng như ngoài nước nói riêng. Nhóm Truyền Thông Facebook và Nhóm Truyền Thông Liên Mạng đòi hỏi phía Trung quốc phải lên tiếng xin lỗi với dân tộc Việt Nam và bồi thường thích đáng cho sự vi phạm này. Mong rằng những hành động xâm nhập trái phép như trên sẽ không xảy ra trong tương lai.

Đồng thời chúng tôi cũng phản đối lịnh cấm đánh cá bất hợp lệ đối với luật pháp quốc tế từ ngày 16/05 đến ngày 01/08/2011 trong vùng biển Việt Nam đưa ra từ phía Trung quốc.

Sau khi đã gây hấn cắt cáp của tàu Bình Minh 02 vào lúc 5g58 phút sáng ngày 26/05, theo tin cho biết, lúc 19g tối ngày 27/05/2011 Trung quốc tiếp tục gây hấn bằng cách đưa 30 thuyền chụp mực vào vùng biển chủ quyền của Việt Nam và gây khó khăn cho sự hành nghề của ngư dân Việt Nam.

Cũng vì lý do này, các tổ chức, cũng như cá nhân người Việt Nam ở trong và ngoài nước bày tỏ sự quan ngại này đến Ông Ban Ki-moon, tổng thư ký Liên Hiệp Quốc cũng như ông Barack Obama tổng thống Hoa Kỳ, xin quý vị lên tiếng cảnh báo nhà cầm quyền Trung quốc phải giữ chừng mực trong việc giao tế với các nước lân cận và tôn trọng chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam phù hợp với vị thế là một trong những thành viên của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc.

Việc nhà cầm quyền Trung quốc phản đối việc Việt Nam thăm dò dầu khí tại vùng biển thuộc quyền pháp lý của Trung Quốc ngày 28/05 là hoàn toàn vô lý.

Người Việt Nam ở trong và ngoài nước rất bức xúc, vì nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam mà người đứng đầu là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã không có hành động thích đáng để bảo vệ chủ quyền dân tộc đứng trước sự xâm lấn này của Trung quốc. Cho dù Công ty Petro Việt Nam có cực lực phản đối. Nhưng phía bộ ngoại giao và bộ quốc phòng Việt Nam không có một phản ứng thích đáng.

Báo Quân đội nhân dân online ngày hôm nay (29/05/2011) mới đăng tải bản tin nêu trên.

Người Việt Nam trong và ngoài nước lên án hành động vi phạm lãnh thổ Việt Nam cũng như vi phạm Công ước Luật biển năm 1982 của Liên Hợp Quốc, trái với tinh thần và nội dung của Tuyên bố năm 2002 giữa ASEAN và Trung Quốc về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC).

Chúng tôi mong mỏi rằng nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam hãy thể hiện một cách mạnh dạn chức năng bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.

Đồng thời kêu gọi cộng đồng quốc tế yêu chuộng tự do và hòa bình hãy lên tiếng phản đối nhà cầm quyền Trung quốc đã ngang nhiên xâm phạm lãnh thổ Việt Nam.

Ngày 27/05/2011

Nhóm Truyền Thông Facebook và Nhóm Truyền Thông Liên Mạng thiết tha kêu gọi người Việt Nam ở trong và ngoài nước bằng những phương tiện có được trong tay hãy quyết liệt phản đối hành động xâm lấn vùng biển Việt Nam vào các ngày 26 và 27 tháng 5 năm 2011.

Chúng tôi xin đề nghị:

1/ Phổ biến Tuyên cáo này đến tất cả người Việt Nam ở trong và ngoài nước.
2/ Biểu tình phản đối hành vi xâm lấn Việt Nam trước sứ quán Trung quốc địa phương nơi đồng bào, đồng hương cư ngụ.
3/ Biểu tình phản đối sự nhu nhược yếu hèn của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam.
4/ Gởi tuyên cáo này đến
Ông Ban Ki-moon Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc
Ông Barack Obama Tổng thống Hoa Kỳ
Ông Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Ông Hồ Cẩm Đào chủ tịch nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa
5/ Vận động các chính giới địa phương lên tiếng phản đối sự xâm lấn Việt Nam của Trung quốc.
6/ Gởi Tuyên cáo này đến tất cả sứ quán Trung quốc bằng đường bưu điện hoặc bằng email.
7/ Tiến hành tẩy chay hàng hóa made in china trên phạm vi toàn thế giới.
8/ Ký tên ủng hộ Tuyên Cáo Của Nhóm Truyền Thông Facebook và Nhóm Truyền Thông Liên Mạng.

Nhóm Truyền Thông Facebook đồng ký tên.

Hạnh Dương, Đường Đời Sỏi Đá, Long Điền, Việt Dzũng, Tuấn Nguyễn, Trúc Lâm Nguyễn Việt Phúc Lộc.

Tuesday, April 26, 2011

Hai người con gái Việt Nam: Hạnh và Phượng


Đỗ Thị Minh Hạnh

Lúc ấy, Hạnh 24 tuổi, tuổi của Cô Giang khi vị anh thư đầy khí phách của ngày Yên Bái tự kết liễu đời mình vào một buổi sáng mờ sương bên gốc cây Đề của làng Thổ Tang…
Hạnh sinh vào ngày 13 tháng 3 năm 1985 tại Di Linh, Lâm Đồng. Lớn lên ở vùng núi đồi cao nguyên Hạnh là người con hiếu thảo, một người bạn được mọi người quý mến và một học sinh giỏi. Là người sinh ra và lớn lên trong môi trường XHCN, Hạnh cũng như nhiều bạn bè học sinh trung học khác bị che khuất bởi màn đêm bưng bít thông tin và tuyên truyền một chiều của đảng và nhà nước. Cho đến khi về Sài Gòn, trong khuôn viên Đại học, Hạnh mới tiếp cận những luồng thông tin khác nhau, nhận thức được thực trạng của đất nước và tình trạng quyền làm người.
Nhận thức dẫn đến hành động. Hạnh đã chọn cho mình một con đường sống: sống một đời sống có ý nghĩa. Hạnh tham gia các sinh hoạt xã hội, nhân đạo giúp đỡ người nghèo khó. Con đường Hạnh chọn không chỉ dừng lại ở việc làm giảm bớt khổ đau cho một số người mà phải góp phần thay đổi hiện trạng của đất nước để dân tộc có thể theo kịp khuynh hướng của thời đại và cất cánh toàn diện. Trên con đường ấy, cô gái sinh viên 19 tuổi đã tìm đến gặp gỡ những công dân Việt Nam khác không cùng suy nghĩ với cách cai trị và nắm quyền của đảng và nhà nước đương thời.
Một năm sau, vào những ngày lập xuân, khi người người chào đón mùa xuân mới, Hạnh nếm mùi vị tết tù đầu tiên của một công dân nước CHXHCNVN. Công an Hà Nội đã bắt giữ trái phép Hạnh trong nhiều ngày. Không một lý do chính đáng. Không một luật lệ nào cấm hay nêu rõ Hạnh không được phép gặp công dân A hoặc công dân B của nước CHXHCNVN. Chỉ tùy tiện bắt giam, thẩm vấn, tra hỏi và sau đó giam lỏng theo cái gọi là áp giải về địa phương để địa phương quản lý.
Mùa xuân ấy là mùa xuân năm 2005. Hạnh – Đỗ Thị Minh Hạnh vừa tròn 20 tuổi.
Suốt chiều dài hơn 4000 năm, lịch sử VN thấp thoáng những anh thư mà câu chuyện của họ theo năm tháng đã trở thành những huyền thoại. Nhưng có lẽ nếu chứng kiến được từng ngày họ sống như thế nào chắc hẳn họ cũng bình dị như bao người. Hạnh cũng thế. Những ngày bị CA của đảng tròng một sợi dây thòng lọng vào cổ, Hạnh chăm sóc gia đình như một con người con hiếu thảo. Khi sợi dây thòng lọng được nới rộng một chút, Hạnh về lại Sài Gòn để vừa đi học, vừa đi làm và… vừa giúp dân oan.
Dân Oan! Dưới thiên đường XHCN, nước Việt Nam có nhiều từ mới, đa dạng phong phú cũng có và tầm bậy cũng có. Nhưng không cụm từ nào oái ăm bằng Dân Oan khi nó được ra đời tại một đất nước mà khẩu hiệu đại trà là Nhân Dân Làm Chủ. Nó làm cho các “chiến sỹ” Công an Nhân dân phải léo lưỡi, ngọng miệng, ngượng nghịu khi lỡ mồm gọi nhân dân là Dân Oan. Những người dân oan khiên bị tập đoàn cán-bộ-đầy-tớ cấu kết với nhau để tiến hành đại chính sách lẫn đại kế hoạch ăn cướp với tên gọi mỹ miều “Giải Phóng Mặt Bằng”. Họ đã tiếp tục sự nghiệp giải phóng và lần này đối tượng của dòng thác cách mạng là quần chúng nhân dân, mục tiêu của công cuộc đấu tranh là làm giàu, thành quả vinh quang là hình thành một thành phần mới trong xã hội: Dân Oan.
Hạnh đã đến, đứng vào hàng ngũ và sánh vai chiến đấu với những người Dân Oan Việt Nam trong lúc sợi dây thòng lọng của đảng quang vinh và vĩ đại vẫn lơ lững trên đầu. Đây cũng là thời khoảng Hạnh gặp Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.
Cách đây hơn 80 năm, giữa những dòng nhạc của bản đại hùng ca Yên Bái, xen lẫn giữa tiếng thét Việt Nam Muôn Năm của những anh hùng Việt Nam Quốc Dân Đảng trước khi bị máy chém cắt ngang đầu, người ta rướm lệ bởi chuyện tình của Nguyễn Thái Học với một thiếu nữ phi thường của Việt Nam ở thế kỷ 20 – anh thư Nguyễn Thị Giang. Cô Giang gặp Nguyễn Thái Học vào lứa tuổi đôi mươi. Họ thề nguyện với nhau ở đền Hùng, nắm tay nhau hẹn ước cùng hiến dâng đời mình cho tổ quốc. Ngày Nguyễn Thái Học không thành công cũng thành nhân, Nguyễn Thị Giang lặng lẽ nhìn chồng lên máy chém, trở về quê quán quấn khăn tang và tự kết liễu đời mình bằng khẩu súng lục mà Nguyễn Thái Học đã tặng ở đền Hùng năm xưa.
Hơn 80 năm sau, những người con, người cháu của Cô Giang và Nguyễn Thái Học lại gặp nhau ở chốn này. Chung quanh họ là những người cùng khổ thời đại mới. Cuộc tình của Hạnh và Hùng được tưới xanh bằng lòng yêu nước và niềm thương cảm đối với những người dân khốn cùng. Hai sinh viên đại học đã nắm tay nhau đồng hành trên con đường hỗ trợ Dân Oan và bảo vệ những người công nhân lao động. Họ đã phải đi ngược thời gian đến gần 70 năm để hát lại bài ca mà nhiều thế hệ cha anh đã cất lời: vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian. Bài hát đó ngày hôm nay đã trở thành một lời nguyền ngược ngạo, cay đắng. Những kẻ cầm cờ lôi kéo lũ nô lệ ngày xưa giờ đã chết hoặc già nua. Còn lại là một tập đoàn ăn bám hào quang (dày công thêu dệt) của quá khứ, vẫn tự xưng là đại diện của tầng lớp nhân dân mà chính họ đã biến thành nô lệ. Thực dân trắng cuốn gói. Thực dân đỏ lên ngôi. Nô lệ vẫn còn đó. Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian… Hạnh đã cùng với Hùng lên đường, phẫn nộ nhưng không hận thù, hiền hòa nhưng dũng cảm, chông gai nhưng không khiếp nhược, thất bại nhưng không sờn lòng.
Tháng 1 năm 2010 Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cùng với Đoàn Huy Chương và những người bạn cùng chí hướng về Trà Vinh để hỗ trợ cho các công nhân nhà máy Mỹ Phong. Trong các ngày từ 29/1 đến 1/2 năm 2010, hàng vạn công nhân nhà máy Mỹ Phong – Trà Vinh đã đồng loạt đình công sau khi một số công nhân nữ bị xúc phạm nhân phẩm và bị bóc lột nặng nề. Sau đó, các cuộc đình công khác tiếp tục nổ ra trên khắp các tỉnh thành, kéo dài 7 ngày liên tục.
Gần 2 tháng sau, tập đoàn “đại diện cho giai cấp công nhân” ra lệnh Công an còn đảng còn mình bắt giam Hạnh và Hùng sau khi đã bắt giam Đoàn Huy Chương. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị đánh đập gẫy sống mũi, tra tấn tại một nhà giam bí mật tại Sài Gòn. Sau 7 ngày bị tra tấn, khi Hùng vẫn kiên cường không khai bất cứ điều gì, công an áp giải anh về trại giam B14 – Nguyễn Văn Cừ. Đỗ Thị Minh Hạnh cũng bị đánh đập, bỏ đói và tra khảo.
Ngày 26 tháng 10 năm 2010 trong một phiên toà vội vã, không luật sư, không nhân chứng, toà án tỉnh Trà Vinh của đảng CSVN chớp nhoáng tuyên án xử tội những thanh niên thiếu nữ đã đứng lên vì quyền lợi của Dân Oan – những người là chủ của đất nước và Công Nhân – giai cấp tiên phong của đảng. Hạnh 7 năm tù. Hùng 9 năm tù. Chương 7 năm tù.
Trước vành móng ngựa của các quan tòa thực dân đỏ cộng với đám công an dày đặc, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương đã tự làm luật sư bào chữa chính mình, hiên ngang bày tỏ khí phách can trường của những công dân yêu nước và nắm trong tay chính nghĩa dân tộc.
Tháng 10 năm 2010, lúc ấy Hạnh 24 tuổi; tuổi của Cô Giang khi vị anh thư đầy khí phách ấy tự kết liễu đời mình vào một buổi sáng mờ sương bên gốc cây Đề của làng Thổ Tang.

*
và chuyện của Phượng



Nguyễn Thanh Phượng

Nguyễn Thanh Phượng sinh năm 1981. Phượng đi du học tại Thụy Sĩ, ra trường và tiếp tục học Thạc sỹ Quản trị tài chính tại Geneva, Thụy Sĩ. Ngoài thời gian học, Phượng đến thực tập tại tập đoàn Holcim. Ngay vừa mới tốt nghiệp xong, Phượng đã được tập đoàn này mời về Việt Nam làm Phó Giám đốc Tài chính cho công ty liên doanh Holcim Việt Nam.
Năm ấy, Phượng vừa tròn 25 tuổi, độ tuổi mà Đỗ Thị Minh Hạnh bị kết án 7 năm tù.
Công ty Holcim trước kia là công ty xi măng Sao mai ở tỉnh Kiên Giang vốn là quê quán của ba Phượng. Đây là một công ty của Thụy Sĩ đầu tư với một phần vốn nhà nước VN với nhãn hiệu Đầu trâu. Ba của Phượng có nhiều liên hệ mật thiết với công ty này và qua đó đã gửi gắm Phượng du học Thụy Sĩ, học ở đâu, làm sao tốt nghiệp… Có lúc ba của Phượng đã ép công ty Holcim phải ký hợp đồng mua bao bì tại công ty bao bì Hakipack.
Hiện nay Phượng là giám đốc đầu tư / chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Quản lý Quỹ Đầu Tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management – VCFM), một công ty đầu tư với số vốn từ 500 – 800 tỉ đồng và có khả năng vận động vốn đầu tư ngoại quốc 100 triệu USD nhờ những quan hệ của Phượng – người đi gom tiền.
Phượng trở thành đảng viên đảng CSVN khi còn là học sinh, là một người phục sức sành điệu với quan niệm sống: học cho bản thân mình và “tôi muốn Phượng của ngày mai, của năm sau phải thật sự khác Phượng của ngày hôm nay”. Điều này được thể hiện qua “resume” của Phượng:
18 tuổi vào đại học.
4 năm ở trường Đại học Kinh tế Quốc Dân.
22 tuổi đi học tại Thụy Sĩ 3 năm.
Từ 25 tuổi đến 28 tuổi, trong vòng 3 năm Phượng là:
– Phó giám đốc tài chính của Holcim VN
– Giám đốc đầu tư của Vietnam Holding Asset Management
– Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị công ty quản lý quỹ đầu tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management -VCFM)
Phượng không cần phải bắt đầu từ một vị trí thấp nào của bất kỳ công ty nào. Phượng ngay từ đầu đã khác với muôn người và mỗi năm sau của Phượng đều thật sự khác với năm trước.
Trên con đường thênh thang của chủ nghĩa tư bản, Phượng trở thành người bạn đời đồng hành với Nguyễn Bảo Hoàng, Tổng Giám đốc Quỹ đầu tư IDG Ventures tại Việt Nam. Hoàng là con trai của ông Nguyễn Bang, là một thứ trưởng trong chính quyền VNCH.
Chuyện của Phượng không có gì hồi hộp, gay cấn. Chuyện của Phượng cũng rất riêng, không có bóng dáng người Dân Oan, hay Công Nhân buồn bã nào. Cũng không có nhiều điều để kể ngoài những chức vụ và con số đô la hàng trăm triệu.
Phượng là Nguyễn Thanh Phượng. Ba của Phượng là Nguyễn Tấn Dũng, thành viên BCT, ủy viên Trung Ương Đảng CSVN – đảng đại diện cho giai cấp vô sản và công nhân. Ngày Hạnh vào tù là ngày ba Phượng nâng ly Champagne chúc mừng con gái cưng về thành công của một mối đầu tư bạc tỷ mới.

Nguồn: Danlambao

Friday, March 11, 2011

Chỉ cần không biết sợ

Nguyễn Hưng Quốc Thứ Sáu, 11 tháng 3 2011



Chung quanh các cuộc nổi dậy đã thành công cũng như chưa thành công ở một số quốc gia thuộc Trung Đông và Bắc Phi gần đây, chúng ta có thể rút ra nhiều bài học, trong đó, theo tôi, bài học này là quan trọng nhất: Không biết sợ.

Khi được các phóng viên hỏi, những người xuống đường biểu tình ở Tunisia, Ai Cập, Bahrain, Yemen, Iran và Libya thường nói một câu giống nhau: Họ không còn thấy sợ nữa. Mà thật, nhìn mặt họ, trên tivi, chúng ta cũng không thấy có chút sợ hãi nào cả. Nếu không hò hét thì họ cũng bình thản đứng yên trên đường phố. Riêng ở Tunisia và Ai Cập, xe thiết giáp của quân đội đến, họ cũng vẫn đứng yên. Thậm chí, nhiều người còn vẫy chào, có khi tặng hoa cho lính đang ngồi trên xe. Ở Libya thì người ta chống trả kịch liệt khi bị phe thân Đại tá Muammar el-Qaddafi tấn công.



Có thể nói chính việc không-biết-sợ ấy vừa là nguyên nhân hình thành các cuộc nổi dậy và cũng đồng thời là nguyên nhân dẫn đến sự thành công của các cuộc nổi dậy ấy.



Không phải chỉ bây giờ dân chúng các quốc gia ở Trung Đông và Bắc Phi mới bị đối xử một cách bất công và tồi tệ. Ách độc tài và nạn tham nhũng đã đày đọa họ từ cả mấy chục năm nay. Thế nhưng, trong chừng ấy năm, họ vẫn câm lặng chịu đựng. Bị áp bức: họ cắn răng chịu. Bị nghèo đói: họ ra đường buôn bán lặt vặt hay thậm chí, ăn xin, ăn cắp để sống qua ngày. Nhìn giới cầm quyền sống giàu có và xa hoa một cách bất chính: họ vẫn im lặng. Rất hiếm, cực kỳ hiếm những người đủ can đảm lên tiếng kêu gọi hay tranh đấu cho một sự thay đổi theo hướng tốt lành và bình đẳng hơn. Hầu hết người dân, tuyệt đại đa số người dân, đều tiếp tục chịu đựng chỉ vì một lý do duy nhất: khiếp sợ.



Mà các nhà độc tài thì rất lão luyện trong việc củng cố những nỗi khiếp sợ ấy. Bằng tuyên truyền: lúc nào cũng đề cao sức mạnh của họ. Và bằng bạo lực: mật vụ, công an và cảnh sát có mặt hầu như khắp nơi để theo dõi mọi người, sẵn sàng ra tay trấn áp bất cứ ai bày tỏ chút phản đối nào đối với chính quyền.



Ai cũng tưởng sự khiếp sợ như vậy sẽ kéo dài mãi. Giới cầm quyền độc tài lại càng tưởng như thế. Chắc chắn trước khi dân chúng đổ xô xuống đường, Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali của Tunisia và Tổng thống Hosni Mubarak của Ai Cập không thể tưởng tượng được là người dân của họ lại có ngày không còn sợ như vậy. Đại tá Qaddafi, sau đó, cũng không tưởng tượng được. Ngay cả khi dân chúng đã xuống đường, đã giành quyền kiểm soát khá nhiều địa phương trong cả nước, trong một cuộc phỏng vấn của các ký giả phương Tây, Qaddafi vẫn còn dõng dạc tuyên bố: “Không ai xuống đường cả!”, “Dân chúng cả nước đều yêu mến tôi!”



Tôi tin là ngay chính dân chúng, những người đã hoặc đang xuống đường đòi tự do và dân chủ ở các nước ấy, trước đó, cũng không thể tưởng tượng nổi là có ngày họ lại không còn biết sợ.



Nói cho đúng, theo tôi, suốt cả mấy chục năm trước: họ sợ. Một ngày trước khi đổ xô xuống đường: chắc họ cũng sợ. Có lẽ chỉ một hai giờ trước khi xuống đường họ mới bớt sợ. Bớt chứ không phải là hết. Tôi tin họ chỉ không còn thấy sợ nữa khi chung quanh họ đã có trùng trùng điệp điệp những người cùng cảnh ngộ và cùng lý tưởng quyết tâm chống lại độc tài.



Sự phẫn nộ trước họa độc tài và tham nhũng khiến người ta bất chấp sợ hãi chứ bản thân sự phẫn nộ không đủ làm tiêu tan hẳn mọi sự sợ hãi. Yếu tố làm cho sự sợ hãi ấy biến mất nằm ở chỗ khác: đám đông.



Khi người ta đứng một mình, ngay cả lúc ở trong nhà của mình: sợ. Túm tụm với nhau vài ba chục hoặc vài ba trăm người: sợ. Nhưng khi đứng giữa đám đông gồm cả hàng ngàn, hàng chục ngàn người, nỗi sợ hãi sẽ tự nhiên biến mất. Lúc ấy, kẻ sợ không còn là những người biểu tình. Mà là giới cầm quyền. Cuối cùng, chính những kẻ từng thét ra lửa ấy đã bỏ chạy.



Dĩ nhiên, vẫn có những kẻ không sợ, vẫn ra lệnh bắn sả vào đám đông. Chuyện ấy đã từng xảy ra ở Thiên An Môn hơn hai chục năm về trước. Nhưng một chuyện như vậy có lẽ sẽ không thể xảy ra vào lúc này.



Nếu biến cố Thiên An Môn xảy ra ở thời điểm hiện nay, con số mấy chục ngàn sinh viên đổ xô xuống đường sẽ trở thành một lực lượng lớn hơn gấp bội, cả hàng chục hay thậm chí, hàng trăm, hàng ngàn lần, nhờ một yếu tố: truyền thông. Đã đành mọi diễn biến ở Thiên An Môn năm 1989 đều được các cơ quan truyền thông trên thế giới theo dõi và loan tải. Nhưng thời ấy chỉ có báo in, truyền hình và truyền thanh. Bây giờ thì có vô số các phương tiện khác. Không những đa dạng hơn mà còn phổ biến hơn và nhất là, nhanh chóng hơn. Bây giờ, mọi chiếc điện thoại di động đều có thể trở thành vũ khí: chúng không những được dùng để liên lạc mà còn dùng để chụp ảnh và những bức ảnh ấy dễ dàng được gửi đi khắp nơi. Nếu mỗi người chỉ gửi đi một bức ảnh và một tin nhắn, sự hiện diện của số người trên đường phố sẽ được nhân lên gấp cả hàng chục lần. Và họ có cả thế giới đứng sau lưng họ. Ủng hộ họ.



Tuy nhiên, ở đây, tôi không đi sâu vào những sự khác biệt giữa thời của Thiên An Môn và thời bây giờ. Tôi chỉ muốn trở lại với luận điểm nêu ở trên: Dân chúng ở các nước Trung Đông và Bắc Phi chỉ bớt sợ ở thời điểm quyết định và chỉ hết sợ khi họ đã thực sự xuống đường. Khi họ hết sợ cũng là lúc họ thành công.



Cần phân biệt mức độ bớt sợ và hết sợ ở các nước Trung Đông và Bắc Phi: chúng khác nhau. Những sự phân tích ở trên có lẽ chỉ đúng với hai quốc gia đầu tiên bùng nổ cách mạng dân chủ: Tunisia và Ai Cập. Ở các quốc gia khác, sau đó, kể cả ở Libya hiện nay, cảm giác bớt sợ có lẽ xuất hiện sớm hơn và với mức độ cao hơn nhờ những sự thành công vang dội của dân chúng các nước lân cận. Những sự thành công ấy cho thấy ý định nổi dậy của họ không còn là một cuộc phiêu lưu liều lĩnh hay dại dột và cũng không còn là một ước mơ viển vông nữa.



Người ta thường nói: đối với một người, không có gì giúp cho người ta thành công nhanh bằng chính sự thành công. Thành công nuôi dưỡng sự tự tin. Tự tin giúp người ta dám quyết định và dám đương đầu với thử thách. Có quyết định và có đương đầu thì mới có những thành công liên tiếp được. Với một cộng đồng, cũng vậy. Những sự thành công của dân chúng ở Trung Đông và Bắc Phi giúp người dân ở vô số các quốc gia đang chịu đựng nạn độc tài khác thấy được một điều: Chỉ cần bớt sợ, dù chỉ một chút, người ta có thể dấn thân; và khi đã dấn thân vào cuộc tranh đấu thì tự nhiên những nỗi sợ hãi sẽ không còn nữa.



Và khi họ không còn sợ hãi nữa thì đến lượt bọn độc tài sẽ khiếp sợ.

Tuesday, March 8, 2011

Biểu tình đòi Tự do, Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam (theo FRA)

Hiền Vy, thông tín viên RFA
2011-03-07

Sự thành công của cuộc cách mạng Hoa Lài tại Tunisia và Ai cập đã thổi một làn gió mới vào các quốc gia đang sống trong chế độ độc tài trên thế giới và trong cộng đồng người Việt hải ngoại.



Photo by Hien Vy/RFA
Cộng đồng VN ở Houston biểu tình đòi Tự do, Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam vào ngày 6 tháng 3 năm 2011

Từ "cách mạng hoa lài"...

Để cổ võ cho phong trào đòi Tự do, Dân chủ và Nhân quyền tại Việt Nam, người Việt hải ngoại đã biểu tình nhiều nơi trong tuần qua.

Vào cuối tuần 26 và 27 tháng Hai, một số người Việt tại Nam California đã tuyệt thực và biểu tình. Thứ Sáu, mùng 4 tháng Ba, tại Bắc California cũng có một biểu tình trước tòa Tổng lãnh sự Việt Nam.

Vào thứ Bảy,5 tháng Ba tại Frankfurt, nước Đức, cũng có một cuộc biểu tình trước tòa Lãnh sự Việt Nam. Và vào trưa Chủ Nhật, 6 tháng Ba, khoảng trên dưới một ngàn người Việt đã tề tựu trong khuôn viên Tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ cũng để đòi Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam.

Tự Do cho Việt Nam. Dân Chủ cho Việt Nam. Nhân quyền cho Việt Nam ..."

Đó là vài trong những khẩu hiệu được đồng hương Việt Nam hô to trong buổi biểu tình trưa Chủ Nhật, ngày 6 tháng 3 vừa qua tại Houston. Trưởng ban tổ chức, ông Trần Trí Hoàng cho biết lý do nhóm Hoa Lư kêu gọi đồng hương xuống đường :

"Cám ơn quí vị hiện diện đông đủ nơi đây để góp phần chuyển ngọn lửa đấu tranh về Việt Nam, kêu gọi đồng bào quốc nội thân yêu của chúng ta hãy đứng lên cùng trào lưu cách mạng Hoa Lài, xuống đường đòi cho bằng được Tự do, Dân chủ, Nhân quyền và xóa bỏ chế độ độc tài, độc đảng, cộng sản Việt Nam.


Biểu tình đòi tự do, dân chủ cho VN tại Houston. Photo by Hien Vy/RFA

Đảng Cộng sản Việt Nam đang tước bỏ tất cả các quyền căn bản nhất của con người, đang áp đặt một nền độc tài, hà khắc lên đầu dân tộc. Không ai ban phát cho chúng ta Tự do và chúng ta cũng không thể van xin để được tự do. Muốn có Tự do, chúng ta phải vứt bỏ sợ hãi, tranh đấu quyết liệt cho dù có phải hy sinh bằng máu, bằng nước mắt , bằng đau khổ và đôi khi bằng cả chính sinh mạng của mình.

Người Việt Quốc gia tại hải ngoại sẽ luôn luôn sát cánh với đồng bào quốc nội và sẽ cùng với đồng bào quốc nội tranh đấu cho đến khi đạt được Tự do, Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam"

Một sinh viên trẻ tên David cho biết lý do em tham dự cuộc biểu tình:

"Là người Việt Nam, mình cũng mong muốn người Việt Nam có Tự do ở Việt Nam như các nước dân chủ. Nên cháu ra đây để support và mong một ngày nào đó Việt Nam sẽ có Tự do"

Anh Bùi Ngọc Thắng thì chia sẻ rằng người Việt hải ngoại luôn luôn ủng hộ phong trào tranh đấu quốc nội:

"Ở hải ngoại này chúng tôi là những người tiếp sức cho công cuộc đấu tranh trong nước và tác động cho trong nước biết rằng chúng tôi không bao giờ quên họ. Và chúng tôi luôn ủng hộ tinh thần đấu tranh của những người trong nước ..."

...đến "cách mạng hoa sen"?

Trong khi đó, một người trẻ khác tên Trâm cho rằng tiếng nói của người Việt hải ngoại dù ở rất xa Việt Nam cũng sẽ ảnh hưởng đến cuộc tranh đấu cho Tự do của người trong nước:

"...dù ít hay nhiều thì nó cũng có ảnh hưởng vì người ta hiểu được ở hải ngoại ít nhất cũng có quyền tự do hội họp, tự do lên tiếng. Được phản đối những gì mình muốn chứ không phải như trong nước mà tụ họp là phạm luật"


Biểu tình tại Houston hôm 06/3/2011. Photo by Hien Vy/RFA

Và ông Thanh Nguyễn cũng đồng ý như vậy:

"Có, bởi vì tuổi trẻ và đồng bào trong nước sẽ thấy có người ở nước ngoài hỗ trợ thì họ sẽ đứng lên để tranh đấu"

Nhiều người tin rằng cuộc "Cách Mạng Hoa Lài" cũng sẽ lan đến Việt Nam. Ông Chu Hữu cho rằng:

"Không chóng thì chày cũng sẽ thành công. Thuận lòng trời, thuận lòng dân thì sẽ được. Đảng cộng sản Việt Nam đang cai trị toàn dân một cách sắt máu. Họ tiêu diệt tôn giáo và tự do dân chủ nhân quyền. Họ cướp đất, cướp đai và hành hạ con người Việt Nam rất khổ sở. Cho nên họ không thể tồn tại mãi được"

Và theo ông Thanh là Việt Nam sẽ có cuộc "cách mạng Hoa Sen":

"Sẽ lan về Việt Nam và ngay bây giờ Việt Nam đang có cuộc cách mạng Hoa Sen. Hy vọng một ngày nào đó sẽ chấm dứt chế độ Cộng sản"

Dù rất mong muốn người dân Việt được Tự do và Dân chủ nhưng ai ai cũng lo ngại là sẽ có một cuộc đàn áp từ nhà nước Việt Nam, nếu có một cuộc nổi dậy của dân chúng. Anh Bùi Ngọc Thắng lo ngại có thể Việt Nam sẽ có một "Thiên An Môn" như tại Trung quốc hơn hai thập niên trước:

"Việt cộng là học trò của Trung cộng nên Trung cộng làm gì thì Việt cộng cũng sẽ làm như vậy, nhưng có tiếng nói của người Việt hải ngoại cũng như chúng tôi đưa tiếng nói lên quốc hội của nơi chúng tôi đang cư ngụ, thì có thể Việt Nam sẽ không dám đàn áp mạnh như ở Thiên An Môn "

Nhưng sinh viên David Nguyễn thì cho rằng:

"Sẽ có đàn áp, nhưng muốn có Tự do thì phải không e ngại. Phải vượt qua những cái đó để tìm Tự do. Cuộc tranh đấu nào cho Tự do cũng sẽ có đổ máu và chính những đổ máu đó sẽ mang lại Tự Do"

Trong khi đó ông Chu Hữu thì tin rằng sự đàn áp sẽ khó khăn hơn nếu toàn dân cùng lên tiếng:

"Nếu toàn dân đồng lòng đoàn kết đứng lên thì đảng Cộng sản không làm gì được. Nếu cá nhân lẻ tẻ thì họ sẽ tìm cách tiêu diệt nhưng với một số lượng 80 triệu dân cùng nổi dậy thì họ có ba đầu sáu tay cũng không làm gì được"

Chúng tôi xin mượn lời phát biểu của Dược sĩ Nguyễn Khoa Diệu Thảo, một người trong ban tổ chức, để kết thúc bài phóng sự này:

"... đặc biệt xin một tràng pháo tay cho những em du học sinh đã không còn sợ tòa lãnh sự mà ra đây ủng hộ cuộc đấu tranh cho Dân chủ tại Việt Nam. Hy vọng ngọn lửa hôm nay có thể sẽ nối tiếp về Việt Nam để giúp tinh thần thêm cho những người đang tranh đấu tại Việt Nam..."


Nguồn: Đài Á Châu Tự Do

Xuống đường đòi Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam tại Houston, ngày 3 tháng 6, 2011

Buổi Xuống Đường đòi Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam tại Houston, Texas lúc 2:00 chiều, ngày Chủ Nhật, 6 tháng Ba, 2011 do Nhóm Hoa Lư tổ chức.



Thêm một số hình ảnh ở đây

Và đài truyền hình BYN TV của Houston cũng đã có bài tường trình như này

Monday, February 28, 2011

CHIẾN DỊCH BẮT BỚ, ĐÀN ÁP CÁC NHÀ DÂN CHỦ TRONG 3 NGÀY QUA (25+ 26+27) TẠI QUỐC NỘI.

Bản tin ngày 27/02/2011

Vào sáng ngày 25-2-2011, 20 công an đã đến bắt Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, chủ tịch Cao trào Nhân bản, tại nhà riêng số 194/20 đường Nguyễn Trãi, Sài Gòn. Lý do là Bác sĩ đã đưa ra “Lời Kêu gọi Toàn dân xuống đường” ngày hôm trước. Họ lấy đi một máy vi tính của gia đình và điện thoại di động của Bác sĩ. Hiện BS Quế vẫn đang bị CA giam giữ để thẩm vấn. Cùng bị bắt giữ, thẩm vấn và khủng bố đồng thời với Bác sĩ Nguyễn Đan Quế là cựu Tù nhân chính trị Nguyễn Bắc Truyển, thành viên Khối 8406. Ông bị điều tra hạch hỏi, chủ yếu về việc đã trả lời trên đài Á châu Tự do mới đây về Cách mạng Hoa lài. Ông bị giam cho đến 7g sáng hôm nay, Chúa nhật 27-02-2011.

Cùng ngày 25-02-2011, Bà Dương Thị Tân, vợ (cũ) tù nhân lương tâm Nguyễn Hoàng Hải (Điếu Cày) cũng nhận được 2 giấy mời “làm việc” với công an tại 2 địa điểm khác nhau, nhưng vì sức khỏe nên Bà Tân chỉ đến được 1 nơi thôi. Tuy nhiên họ vẫn “chịu khó” điều xe và lực lượng an an ninh đến túc trực trước cửa chung cư chờ đưa Bà về đồn để Bà khỏi đi đâu khác !!

Riêng Cô Tạ Phong Tần, vào lúc 8 giờ sáng ngày 25-02-2011, lúc vừa mở cửa đi ra đường đã thấy một đám công an an ninh 6 tên. Chúng nhào đến lôi cô đi, nhưng khi Cô la to ầm ỹ thì chúng gọi xe đến, bắt đưa về đồn ở phường 8 quận 3, đường Huỳnh Tịnh Của rồi nhốt trong phòng. Lý do là vì trên trang blog của mình thời gian gần đây, Cô có nói đến cuộc Cách mạng Hoa lài tại Tunisia. Bị Cô phản kháng, chúng liền xông vào đánh “hội đồng” Cô cách rất man rợ, còn giật cả tràng chuỗi và tượng thánh Cô đeo ở ngực. Chúng giam giữ cô đến 6 giờ chiều mới thả ra.

Kỹ sư Đỗ Nam Hải cũng bị bắt đưa về đồn CA quận Phú Nhuận vào lúc 8 giờ sáng ngày 25-2-2011. Việc bắt bớ này có liên quan đến “Bản Tuyên bố và Lời Kêu gọi nhân các cuộc cách mạng dân chủ tại Bắc Phi và Trung Đông” (ngày 21-02-2011) của Khối 8406 mà Anh là thành viên Ban Đại diện lâm thời. Chúng hạch hỏi, chất vấn, bắt Anh nhận mình sai trái, nhưng rốt cuộc vẫn không lay chuyển được tinh thần và ý chí của Anh. Dù vậy, công an vẫn giam giữ anh đến 10 giờ đêm mới thả. Lúc 3 giờ chiều ngày 26-02, công an lại kéo đến “thăm” gia đình kỹ sư Đỗ Nam Hải, mãi đến 6 giờ mới rút quân.

Bà Lư Thị Thu Trang, dân oan tranh đấu và thành viên Khối 8406, cũng không ngoài tầm ngắm của Cộng sản. Vào lúc hơn 11 giờ đêm ngày 24-2-2011, một công an an ninh cấp thành phố (Sài Gòn) đã đến báo với Bà rằng: Nếu muốn làm bất cứ việc gì thì nên nghĩ đến hậu quả mà 2 đứa con sẽ phải gánh chịu (!?!) Lệnh đã có rồi nên sẽ làm triệt để chứ chẳng phải dọa đâu! Tay này cũng hùng hổ tuyên bố: Đã chốt chặt trước nhà rồi, Chị có muốn đi đâu hoặc làm gì cũng không được!! Đem gia đình (nhất là con nhỏ) để áp lực các nhà đấu tranh là phương cách man rợ mà chỉ Cộng sản mới sử dụng.

Sáng hôm nay, Chúa nhật 27-2-2011, vì có lời kêu gọi tung lên mạng internet gởi tới Đồng bào Việt Nam tại các thành phố lớn là hãy xuống đường biểu tình ôn hòa tại những địa điểm quan trọng (riêng ở Sài Gòn là khu vực Nhà thờ Đức Bà, Dòng Chuá cứu thế, Chùa Vĩnh Nghiêm, khu vực chợ Bến Thành….), nên lúc 10 giờ, công an đã đem lực lượng đến bắt Kỹ sư Đỗ Nam Hải đưa về đồn CA quận Phú Nhuận. Cô Tạ Phong Tần cũng trong hoàn cảnh tương tự: bị bắt cóc đưa về đồn quận 8. Nhà của Bà Dương Thị Tân và Bà Lư Thị Thu Trang thì vẫn đang bị vây bủa…

Riêng tại Huế, các vị lãnh đạo tinh thần tranh đấu như Linh mục Nguyễn Văn Lý và Linh mục Phan Văn Lợi, thường xuyên bị công an (từ 10 đến 20 người) theo dõi trước nơi cư ngụ kể từ mấy tuần lễ nay. Những ai đến thăm viếng hai vị đều hoặc bị ngăn cản khi vào hoặc bị chặn đường khi ra, bị áp tải về đồn để lục soát, hăm dọa cách thô bạo. Công an chủ yếu lục soát xem có mang tài liệu chứa trong USB (thiết bị vi tính) hoặc trong giấy tờ chăng, ngoài ra còn ghi lại mọi thông tin chứa trên điện thoại di động của họ, sau đó là cấm cản họ không được tiếp xúc liên lạc với hai vị nữa. Mới đây, có trường hợp hãn hữu là 5 thanh niên, sau khi đến thăm Lm Lý tại Nhà Chung Tổng giáo phận Huế (69 Phan Đình Phùng Huế), đã bị công an bắt giam từ đêm Thứ năm (24-02-2011) đến rạng sáng ngày 25-02 mới được thả. Ngoài chuyện bị điều tra hạch hỏi, các bạn còn bị tịch thu hết tiền bạc. Khốn nạn hết chỗ nói!!!

Ngày hôm nay, Công an tăng cường canh gác quanh nhà hai Linh mục và hiện diện dày đặc (ngay từ sáng sớm) tại sân Nhà thờ chánh tòa Phủ Cam và tại Phu Văn Lâu, nơi đã được lời kêu gọi mới đây trên mạng đề nghị làm nơi tập họp biểu tình của đồng bào tại Huế.

Trong bối cảnh các cuộc biểu tình đã thành công tại Tunisia, Ai Cập và sắp thành công tại Lybia, Bahrain…., trong bối cảnh các nhà dân chủ Trung Hoa và Việt Nam vừa kêu gọi biểu tình ôn hòa tại các thành phố lớn tại hai quốc gia vào các ngày Chúa nhật (kể từ 20-02-2011), hẳn nhiên công an Việt Nam sẽ còn theo dõi và sách nhiễu dài dài các nhà đối kháng. Nhưng sức mạnh của Tự do Dân chủ, của Công lý và Sự thật chắc chắn sẽ toàn thắng các chế độ độc tài.

Nhóm Phóng viên FNA Khối 8406 tường trình từ Huế và Sài Gòn, 17g ngày 27-02-2011

---------

TIN MOI: CAVN đã thả BS NĐ Quế.

Saturday, February 26, 2011

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị bắt, anh Đỗ Nam Hải bị bám sát chặt chẽ

CTV Danlambao - Lúc 1 giờ chiều thứ Sáu, 25 tháng 2, 12 công an đã đột nhập vào nhà riêng của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, lục xét, tịch thu tài liệu, máy tính và bắt bác sĩ đi. Đến giờ phút này, chưa có tin tức chính xác bác sĩ hiện đang bị giam giữ tại đâu và điều kiện của bác sĩ ra sao.

Được biết, ngày 24 tháng 2, Bás sĩ Nguyễn ĐanQuế đã công bố lời kêu gọi toàn thể đồng bào Việt Nam hãy cùng với ông “Đứng thẳng người hiên ngang tuyên bố: Tự Do hay Sống Nhục!”.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, trong cùng lá thư, đã kêu gọi đồng bào “xuống đường để dứt điểm chế độ độc tài nhũng lạm thế: đòi việc làm, đòi cơm áo, đòi nhà ở, đòi được học hành; đòi được chăm sóc y tế; chống áp bức bất công, nông dân chống cướp đất canh tác, công nhân chống bóc lột sức lao động.”

Khi công bố lời kêu gọi, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, về mặt tinh thần, đã chấp nhận bị bắt như đã bị bắt nhiều lần trong suốt 36 năm qua. Theo một nguồn tin thân cận cho biết, Bác sĩ tin rằng phong trào dân chủ tại Việt Nam là một tiến trình không thể thay đổi và sẽ có nhiều người khác tiếp tục.

Vào ngày 10 tháng 2 vừa qua, trong dịp trả lời phỏng vấn của đài VOA, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế nhận định: “làn sóng biểu tình đòi Dân Chủ dồn dập nổ ra ở một loạt các xứ Ả Rập như Tunisia, Algeria, Yemen, Sudan… và đặc biệt là Ai Cập, đang thôi thúc mạnh người dân Việt đứng lên đòi Nhân Quyền và Dân Chủ”.

Ông cũng tiên đoán “Và khả năng nổi dậy hòa bình có qui mô lớn trên toàn quốc để buộc Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam phải tôn trọng Nhân Quyền và thực thi Dân Chủ là rất cao. Giới trẻ Việt Nam đang bảo nhau cách sử dụng điện thoại di động, email, Internet, Facebook, Twitter… để liên lạc, huy động, tổ chức, vào thời điểm thích hợp, đông đảo quần chúng xuống đường với khí thế để đòi Dân Chủ Hóa đất nước, giống như ở Ai Cập”.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế sinh năm 1942 tại Hà Nội. Năm 1954 theo gia đình di cư vào Nam sau hiệp định Geneva chia đôi đất nước. Tốt nghiệp Y khoa Bác Sĩ năm 1966. Phục vụ tại Bệnh Viện Chợ Rẫy, đồng thời là Giảng Sư tại Đại Học Y Khoa Sàigòn.

Trong những năm 1976-1977, ông cùng một số những người đồng chí hướng tổ chức Mặt Trận Dân Tộc Tiến Bộ và phát hành hai tờ báo chui: Tờ “ Vùng Dậy” dành cho sinh viên và giới trẻ, và tờ “ Toàn Dân Vùng Dậy” dành cho đại chúng. Tháng 2-1978, ông bị bắt giữ cùng 47 thành viên của tổ chức và bị giam cầm 10 năm không xét xử cho đến năm 1988. Năm thành viên đã bị chết trong tù. Nhờ sự can thiệp mạnh mẽ của Hội Ân Xá Quốc Tế và áp lực rộng lớn của dư luận khắp nơi trên thế giới, Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế được trả tự do nhưng vẫn bị theo dõi và ngăn cấm hành nghề.

Sau khi thành lập Cao Trào Nhân Bản vào tháng 2, ngày 11-5-1990 Bác Sĩ Quế đã đại diện Cao Trào này đưa ra lời kêu gọi các lực lượng đấu tranh cho tự do, dân chủ đa nguyên ủng hộ cho công cuộc tranh đấu bất bạo động đòi hỏi Cộng Sản phải tôn trọng các nhân quyền căn bản của người dân Việt Nam, phải chấp nhận sinh hoạt chính trị đa nguyên và nhất là phải trả cho người dân Việt Nam quyền lựa chọn một thể chế chính trị phù hợp với nguyện vọng của mình qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng. Lời Kêu Gọi của Cao Trào Nhân Bản được phổ biến rộng rãi và hưởng ứng khắp nơi trong cũng như ngoài nước.

Sợ uy tín và ảnh hưởng của BS Quế ngày càng gia tăng trong lòng dân chúng Việt Nam, Cộng Sản đã bắt giữ BS Quế lần thứ hai vào ngày 14 tháng 6 năm 1990, với tội danh “ có những hành động chống đối chính phủ và âm mưu lật đổ chính quyền”. Sau đó, vào ngày 29-11-1991, trong một phiên tòa chớp nhoáng, không có luật sư biện hộ và không cho công chúng tham dự, Bác Sĩ Quế đã bị Cộng Sản Việt Nam kết án 20 năm tù và 5 năm quản thúc tại gia sau khi mãn hạn tù. Từ 1991 đến 1998 Bác Sĩ Quế đã bị chuyển qua nhiều nhà tù khác nhau. Mặc dù sức khỏe yếu kém, kết quả của những năm dài tù đầy, Bác Sĩ Quế vẫn bị ép làm lao động khổ sai và thường bị biệt giam. Trước áp lực và vận động mãnh liệt của thế giới, Cộng Sản đã phải thả BS Quế vào ngày 3-9-1998, nhưng vẫn quản thúc ông tại gia.

Ngày 24 tháng Hai 2011, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế công bố đứng ra huy động đồng bào cả nước đứng lên “quét sạch độc tài cộng sản và xây dựng Việt Nam Mới Tự Do, Dân Chủ, Nhân Bản và Tiến Bộ”.

Trong khi đó thì CA đã vào nhà anh Đỗ Nam Hải ngồi “ám” (chữ của anh Hải) suốt buổi chiều. Họ không cho anh đi ra ngoài và nói rằng đang có biểu tình ở trung tâm Sài Gòn nên anh không được đi đâu cả. Như Dân Làm Báo đã thông tin, hôm thứ 6 ngày 25/2/2011 CA đã bắt giữ anh Đỗ Nam Hải 14 tiếng đồng hồ từ sáng đến 10 giờ đêm tại trụ sở công an quận Phú Nhuận để ngăn cản anh tham gia cùng đồng bào dân oan mấy hôm nay đang đi biểu tình tại trung tâm Sài Gòn. Theo anh Hải, CA cũng đã xoáy vào 2 bản văn của Khối 8406 gần đây về việc tẩy chay bầu cử độc đảng & Lời kêu gọi nhân dân xuống đường biểu tình, sau 2 cuộc cách mạng dân chủ ở Trung Đông & Bắc Phi thành công vừa qua. Anh nói với họ rằng: “… Chính là Đảng của các ông đang run sợ chứ không phải chúng tôi – những người đang bị Đảng của các ông chỉ đạo đàn áp!”