Friday, July 31, 2009

Trung Cộng Định Nuốt Biển Đông. Hoa Kỳ Chủ Động Trở Lại Châu Á

Chính sách ngoại giao quốc tế của Hoakỳ đã được nữ ngoại trưởng Mỹ, Hillary Clinton công bố tại Bangkok Tháilan ngày 22/07/09, rằng: “Hoakỳ đã trở lại Á Châu và sẵn sàng tái tục và củng cố những quan hệ đối tác với các quốc gia đồng minh”.

Bà nói với các ký giả: “Sự tham dự của Hoakỳ vào ASEAN là một phần quan trọng của đường hướng tiếp cận toàn diện tại châu Á”. Ngày 23/07/09 tại cuộc họp của Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á trên đảo Phuket, Hoakỳ đã ký vào Hiệp Ước Thân Hữu và Hợp Tác với khối ASEAN, một hiệp ước mà Hoakỳ chưa từng tham gia từ khi bắt đầu thảo hoạch vào năm 1976. Hiệp ước này nhằm mục đích giải quyết các cuộc tranh chấp cấp vùng bằng phương pháp ôn hòa. Trước đó Hoakỳ và Ấn Độ đã đạt được mức đồng minh chiến lược giữa hai nước Dân Chủ có võ khí nguyên tử. Nay khối ASEAN lại trở thành đồng minh với Hoakỳ thì vòng đai phòng thủ chiến lược của Mỹ quanh Hoalục đã nối kết được từ Ấn Độ Dương sang Thái Bình Dương, Khởi đi từ Ấn Độ qua ASEAN xuống Úc vòng lên Nhậtbản, tới Nam Hàn.

Ngược lên phía Bắc Trunghoa, nước Nga đã đạt được thỏa thuận với Mỹ về kế hoạch cắt giảm tối đa kho võ khí nguyên tử của 2 nước. Đồng thời cho Mỹ mượn lãnh thổ của Nga để tiếp tế cho chiến trường Afghanistan. Nước Kyrgyzstan cũng thỏa thuận cho Mỹ thuê lại căn cứ quân sự. Cuộc căng thẳng giữa khối quân sự NATO với Nga bỗng giảm cường độ. Với đà phát triển kinh tế thị trường và tiến trình dân chủ hóa nước Nga, chính quyền Nga sẽ không phải gồng mình lên vận dụng tinh thần Dân Tộc Đại Nga để mỵ dân nữa, thì chẳng bao lâu sẽ san bằng được cách biệt giữa nước Nga và Liên Âu, họ sẽ có tự tin và cùng tin nhau hơn để bảo vệ cuộc sống hòa bình thịnh vượng. Quay sang Trung đông, cuộc chiến Iraq sắp qua đi, chế độ Dân Chủ dần dần vào ổn định. Chiến tranh chống khủng bố đã chuyển sang Afghanistan và Pakistan. Ở đây chỉ còn 1 nước ngang ngạnh là Iran, nhưng Iran cũng đang gặp khủng hoảng chính trị nội bộ. Phe Dân Chủ đang trỗi dậy dồn phe Bảo Căn vào thế bí. Hàng Giáo Sĩ lãnh đạo Hồi Giáo, mất sự tin tưởng tuyệt đối cũa dân chúng. Chế độ Giáo Sĩ Toàn Thống mà bị vỡ niềm tin thì dù có sức mạnh quân đội cũng không còn đứng vững lâu nữa. Trong khi đó, Mỹ đã sẵn sàng cung cấp ‘Lá Chắn Phòng Thủ’ cho các nước đồng minh ở vùng Vịnh. Điều khó khăn nhất của Mỹ ở đây là phải thuyết phục cho bằng được Do Thái và Palestine chấp nhận nhau, trong tư cách 2 quốc gia độc lập cùng tồn tại.

Mỹ trở lại Á châu với 2 hồ sơ nhất thời nóng bỏng là chế độ Quân Phiệt Miến Điện đang đàn áp phong trào Dân Chủ, và chế độ Cộng Sản Bắc Triều Tiên tiếp tục sản xuất nguyên tử, đồng thời có thể viện trợ hạt nhân cho Quân Phiệt Miến Điện. Nhưng cái gốc của thảm họa Á Châu trước, sau gì cũng vẫn là Trungcộng. Mục tiêu chiến lược của Hoakỳ vẫn là Trunghoa lục địa. Trungcộng hiện nay trong chiến lưọc tòan cầu của Mỹ không phải là đối thủ, đối đầu, đối địch như Liênxô trong thời Chiến Tranh Lạnh nữa, mà là ‘đối tác’ cả về kinh tế lẫn quân sự phòng thủ chiến lược thời bình. Nhưng cũng vẫn là “đối tượng đề phòng” của Mỹ, và mặc nhiên là “đối trọng phòng thủ” của các nước Á châu. Chính vì vậy mà Trungcộng dù là nước vi phạm nhân quyền bậc nhất, thì Mỹ cũng cứ vỗ béo cho nó, kể từ 10 năm qua, khi chính quyền Dân Chủ Mỹ, Bill Clinton cho Trungcộng hưởng quy chế Thương Mại Bình Thường Vĩnh Viễn- PNTR, để ngày 11/12/2001 được gia nhập WTO. Thế giới ào ào đổ vốn đầu tư vào, rồi 8 năm cầm quyền của chính phủ Cộng Hòa Mỹ, George W. Buch tiếp tục nâng Trungcộng lên hàng cường quốc kinh tế đứng hạng 3 trên thế giới.

Mục tiêu của Mỹ đẩy Trungcộng lên thành con ‘Sư Tử Phương Đông’ để đủ sức dọa nạt các nước Á châu, phải cần tới nhau và nhờ sự trở lại bảo vệ của Mỹ là điều đã rõ. Ở đây nếu nói Mỹ là cao thủ chiến lược quả không ngoa, nhưng chính tham vọng Đế Quốc bành trướng của Trungcộng đã giúp cho bài toán chiến lược của Hoakỳ diễn tiến đúng dự liệu. Trong đó phải kể tới sự ngu xuẩn của bọn Việtcộng tiếp tay không nhỏ. Nếu năm 1999, Việtcộng dám qua mặt quan thầy Trungcộng của chúng, ký Hiệp Ước PNTR với Mỹ, thì Việtnam đã đi bước trước Trungcộng, để nhận vốn đầu tư quốc tế và sự trợ giúp của Mỹ, thì đã có thể ngang vai với nhiều nước phát triển, đâu phải chờ tới 6 năm sau mới vào được WTO, để lẹt đẹt theo sau Trungcộng, và sợ Trungcộng thôn tính như hiện nay.

Hầu như số phận Việtnam phải gánh cái nghiệp dĩ làm tấm gương cho các nước Á châu và toàn thế giới về cái gọi là “Chiến Lược Toàn Cầu” của Mỹ. Nào là “Diệt Phát Xít”. “Chống Thực Dân”. “Dẹp Cộng Sản”, những giai đoạn chiến lược toàn cầu của Mỹ ấy, Việtnam cũng vẫn là “con cờ thí”. Đến nay, để thức tỉnh Đông Nam Á, và Châu Á cùng họp sức với Mỹ nhằm “Ngăn Bành Trướng” Đại Hán, Việtnam cũng vẫn là nạn nhân trực tiếp. Không phải sao? Trungcộng bành trướng hải lực trên biển Đông, chiếm Hoàngsa, Trườngsa của Việtnam làm bàn đạp. Muốn nuốt trọn Khối ASEAN thì Trungcộng phải Hán hóa Việtnam, nên chúng đã Hán hóa đảng Cộngsản Việtnam, qua việc Hồ Chí Minh đã là đảng viên hữu thệ của đảng Cộngsản Trunghoa, rồi công nhận tổng bí thư Nông Đức Mạnh là thuộc giống Choang (Zhuang), một bộ phận của đại gia đình dân tộc Trunghoa. Biến 15 ủy viên Bộ Chính Trị thành đầy tớ trung kiên của Bắc Kinh. Buộc phải ngoan ngoãn để ngưới Tầu sang lấy vợ, lập làng, khai thác tài nguyên Việtnam, và bauxite tại Tây Nguyên, điểm chiến lược ở Đông Dương. Đó là chủ trương tàm thực và đồng hóa dân tộc Việtnam thành dân tộc Trunghoa vĩ đại. Nếu Việtnam thuộc Tầu thì toàn khối ASEAN sớm muộn gì cũng rơi vào tay Tầu. Chính ở điểm đáng sợ này, mà toàn khối ASEAN đã phải dựa vào nhau, mở rộng vòng tay để mời đón Hoakỳ trở lại Á châu.

Trước khí thế chống bành trướng Trungcộng trong dân chúng Việtnam ngày càng sôi động. Trước mối lo chung của toàn châu Á. Trước sự quyết tâm trở lại Á Châu của Hoakỳ. Một phái đoàn không quân Hoakỳ do trung tướng Loyd S. “Chip” Utterback cầm đầu đã tới Việtnam họp với binh chủng không quân Việtnam, kéo dài từ ngày 21/07 đến 24/07/09 . Theo tướng Utterback: “Mối quan tâm của Hoakỳ trong các cuộc hội đàm là nhằm xây dựng một mối quan hệ hữu ích trong tương lai. Qua các cuộc gặp trực tiếp với các không quân trong khu vực và đối thoại với cùng một ngôn ngữ của không quân, chúng ta có thể tìm thấy nền tảng chung và các cơ hội hợp tác trong tương lai”. Như vậy, vể mặt quốc phòng, 2 nước đã nhúc nhích thêm một bước đáng kể. Nhờ vậy, về mặt ngoại giao, Việtcộng đã dám qua mặt Trungcộng, gửi công hàm thông báo cho một số nước trong khu vực, đề nghị hợp tác với Việtnam điều tra xác minh, nhằm bảo đảm an toàn hoạt động đánh bắt cá của ngư dân và an toàn hàng hải.

Little Saigon ngày 28/07/2009

Lý Đại Nguyên

(Vietvungvinh)

Sự Thật: Đảng CSVN cài bom nổ Chùa An Xá & Nhà Thờ Tam Tòa vào tết Mậu Thân 1968 giết chết 20 người .

Sơ lược về nhà thờ Tam Tòa ; Nhà thờ Tam Tòa thuộc Đồng Hới, Quảng Bình được giáo dân bắt đầu khởi công xây dựng trên đất của một ngôi chùa cổ có tên là Chùa Tam Tòa, theo lời kể lại của nhiều người ở Đồng Hới thì ngôi chùa nầy đã bị bỏ hoang phế, cây cỏ mọc um tùm nằm bên cạnh sông Nhật Lệ vài trăm mét .

Vào tháng 10 năm 1887, Người Pháp chính thức thành lập cơ chế Pháp thuộc cho 3 miền gồm (Tonkin ; Bắc Kỳ) (Từ Ải Nam Quan tới Ninh Bình) ; (Annam; Trung Kỳ ) từ Sông Mã tới giáp ranh T.P Sài gòn bào gồm Hoàng Sa) và (Nam Kỳ Cochinchina từ Sông Kiệm tới Cà Mau bao gồm Trường Sa) .

Vào tháng 12 năm 1887 nhà thờ Tam Tòa bắt đầu được khởi công, trong lúc nhà thờ xây dựng, mái hiên và lều được dựng lên để cho giáo dân cầu nguyện . Nhà thờ được hoàn chỉnh và mái chuông được chính thức dựng lên vào đầu năm 1890. Con đường làng mà các giáo dân tới nhà thờ Tam Tòa cầu nguyện mỗi ngày sau nầy được nới rộng hơn và được đặt tên đường Nguyễn Du .

Nhà thờ Tam Tòa là tài sản của Giáo Hội Công Giáo từ thế kỷ 19 . Nhà thờ rất đẹp nằm gần sông Nhật Lệ , giáo dân đã trồng nhiều cây Phi Lao để chấn bụi cát . Sau đó rừng cây Phi Lao đã tạo thêm vẽ đẹp và uy nghi cho nhà thờ Tam Tòa .

Vào năm 1945 khi đảng CSVN chiếm Miền Bắc, những hàng cây Phi Lao do giáo dân trồng đã bị đốn hết để làm củi cho hậu cần quân đội Miền Bắc để lại cho Tam Tòa cảnh héo hắt, trơ trụi . Vào năm 1956, nhà thờ Tam Tòa cũng đã bị trưng dụng vài lần làm nơi đấu tố địa chủ .

Vào Tết Mậu Thân 1968, khi đoàn quân CSVN chiếm cổ thành Huế , hằng nghìn người đã bị CSVN tra tấn thê thảm và bị chôn sống . Những hình ảnh cuộc thảm sát được đưa lên các kênh đài thế giới, nêu rõ hình ảnh tàn ác của tập đoàn đảng CSVN .

Có thể để nhằm đánh lạc hướng tội ác, CSVN đã tổ chức cho gài bom nổ nơi tôn giáo để tìm cách lên án Mỹ nhằm né tránh cuộc thảm sát tại Huế. CSVN cho nổ bom hai "thí điểm" tôn giáo quan trọng là chùa An Xá thuộc xã Lộc Thủy, Huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình và Nhà Thờ Tam Tòa để nhằm đổ thừa cho Đế Quốc Mỹ, đánh lận con đen. .

Một số nhân chứng kể lại cho thấy là vào sớm ngày thứ Ba 27 tháng 2 năm 1968 , không có chiếc máy bay Mỹ nào bay qua nhưng còi báo động tại Quảng Bình hụ lớn , dân chúng được đưa xuống hầm ẩn tránh "bom Mỹ" thì ngôi Chùa An Xá và nhà thờ Tam Tòa bị nổ tung .

Con số ngẫu nhiên 20 và ngày Thứ Ba có thánh lễ !

Chùa An Xá được chính quyền báo cáo cho biết là Bom Mỹ thả trúng chính diện làm cho 12 Phật Tử chết, nhà thờ Tam Tòa nổ tung làm cho 8 Giáo Dân chết . Những "bằng chứng" tội ác đế quốc Mỹ "đã" thả bom cơ sở tôn giáo được Hà Nội đánh bóng đưa tin . Nhiều người lúc đó thắc mắc là ngày Thứ Ba mà sao Nhà thờ Tam Tòa lại có thánh lễ và Chùa An Xá cũng có đông Phật Tử tới viếng để rồi bị đế quốc Mỹ thả bom chết ! Hay có thể là những xác chết nầy được chở từ Huế vào để làm bằng chứng chụp hình, làm phim phản tuyên truyền !

Vụ nổ của hai cơ sở tôn giáo tại Quảng Bình vẫn nằm trong những câu hỏi : Có phải thật sự hai cơ sở nầy bị "Mỹ đánh Đánh Bom" ?, Có Phải đảng CSVN dàn dựng để đánh lạc hướng vụ thảm sát Tết Mậu thân do CSVN gây ra ? , Tại sao ngày Thứ Ba 27 tháng 2 năm 1968 lại có nhiều giáo dân đi lễ và Phật Tử viếng chùa ?

Nếu vụ nổ xẩy ra vào ngày Chúa Nhật 25 tháng 2 thì sẽ không ai thắc mắc chuyện nầy, tuy nhiên có thể CSVN chọn cho bom nổ ngày 27 tháng 2 năm 1968 có thể vì lý do lúc đó phía Hoa Kỳ có nhiều phi vụ thả bom Khe Sanh gần Quảng Bình nhưng ngày Chủ Nhật 25 tháng 2 thì không có phi vụ nào gần Quảng Bình nên rất khó dàn dựng sân khấu .

Hiện nay chùa An Xá được CSVN "xóa dấu tích" tội ác đế quốc Mỹ , cho xây lại vào năm 1994 , trái lại nhà thờ Tam Tòa thì vẫn còn bị cho làm "di tích tội ác đế quốc Mỹ" .

Sáng ngày 20 tháng 07 năm 2009, các giáo dân tới nhà thờ Tam Tòa để dự lễ thì bị công an và du đảng đánh đập thê thảm .

Các giáo dân bị bắt giam gồm có Mai Xuân Thú (sinh năm 1953), Cao Thị Tình (1957), Nguyễn Quang Trú (1973), Hài Lòng (1986), Hoàng Hữu Cú (1955), Hoàng Thị Tý (1988) và Nguyễn Văn Đần (1974) ).

Những ngày sau đó , nhà thờ bị công an bao vây lấy cớ là nơi "di tích tội ác đế quốc Mỹ" , những giáo dân đi nhà thờ đều bị đánh đập dã man.

CSVN có phải muốn giữ nhà thờ Tam Tòa làm nơi "di tích tội ác đế quốc Mỹ " ? Sự thật không phải vậy nhưng sự thật là ông Nguyễn Hữu Hoài, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Quảng Bình là người có phần hùn trong công ty du lịch DMZ, Khe Sanh & Phong Nha . Nhà thờ Tam Tòa được giữ lại để làm "di tích" bán vé cho tour tham quan tại Huế cho khách ngoại muốn đi tham quan . Tour "thăm di tích chiến tranh" DMZ & Phong Nha đi từ Huế với giá $25-$40 USD cho khách nước ngoài. Xe TOURS của Sing Cafe & DMZ sẽ đón khách tại Huế vào lúc 6 giờ sáng, sau đó tới Đông Hà để đón hướng dẫn viên nói tiếng Anh "được đảng huấn luyện" nơi đây . TOURS gồm Hiền Lương, Khe Sanh và Phong Nha ... Quảng Bình, sau đó khách sẽ ghé thăm nhà thờ "di tích" Tam Tòa ...



Thu Hiền (Hà Noi)

Thursday, July 30, 2009

LM Bính và anh Trường bị đánh trọng thương đang nằm bệnh viện



Lm Ngô Thế Bính - nạn nhân bạo lực của chính quyền tỉnh Quảng Bình,
trên đường từ Đồng Hới đi tới Xã Đoài cấp cứu, xa khoảng 200km.









Giải thích của Chủ tịch thành phố Đồng Hới về vụ Tam Tòa

VietCatholic News (30 Jul 2009 09:09)
Đài Á Châu Tự Do hỏi chuyện ông Trần Đình Dinh, Chủ Tịch UBND thành phố Đồng Hới, về tình hình hiện nay tại Giáo xứ Tam Tòa.

Ngay sau khi có thêm một số giáo dân Tam Tòa bị bắt đi vào ngày Chủ Nhật 26 tháng 7 vừa qua, và vụ việc hai linh mục Phao lô Nguyễn Đình Phú, giáo hạt Kỳ Anh, và Phê rô Ngô Thế Bính, giáo hạt Đồng Tróc, địa phận Vinh, bị đánh trọng thương tại thành phố Đồng Hới vào ngày Thứ Hai 27 tháng 7.

Vào sáng thứ Ba 28-7, phóng viên Gia Minh của Ban Việt Ngữ RFA đã liên lạc với ông Trần Đình Dinh, Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đồng Hới, để tìm hiểu thêm chi tiết.

Mời quí vị theo dõi cuộc nói chuyện sau đây giữa biên tập viên Gia Minh và ông Chủ Tịch Trần Đình Dinh:

Gia Minh: Ông là Chủ Tịch Trần Đình Dinh phải không, thưa ông?

Ông Trần Đình Dinh: Vâng ạ.

Gia Minh: Kính chào ông. Tôi là Gia Minh, phóng viên của Đài RFA, xin phép được gặp ông để hỏi thăm một số thông tin mới nhất về tình h hình ở giáo xứ Tam Toà. Theo các thông tin trên Mạng, sau ngày 20 tháng 7 thì hôm qua, Chủ Nhật, phía cơ quan chức năng lại bất giữ thêm một số giáo dân ở Tam Toà cũng như có hai linh mục bị đánh trọng thương phải không, thưa ông?

Ông Trần Đình Dinh: Hai người bị đánh đó là chúng tôi chạy ra thì người ta bảo đã đi đâu rồi. Hiện nay một số dân cũng không nhiều lắm - một số thanh niên quá khích đấy, trong khi đó một số giáo dân ở ngoài kia vào, thì ở trước Tam Tòa dùng những lời lăng mạ mà nói, cuối cùng là một số dân người ta không chịu được thì có đánh nhau một chút. Sau đó mươi lăm phút thì thôi, chỉ thế thôi. Hiện nay ở đấy đã diễn ra bình thường rồi, không có gì.

Gia Minh: Ông nói rằng những giáo dân có lời lăng mạ thì họ lăng mạ như thế nào để cho đến nỗi những người quá khích đánh họ?

Ông Trần Đình Dinh: Tôi chỉ nghe người ta nói lại thôi vì tôi cũng không có ở đấy. Đại để mình nghe nói lại, nói rằng, tức là có một người nói là ‘Đảng Cộng sản mà làm như thế này à’, lúc đó có một số phần tử đứng ở chung quanh họ nghe, họ không chịu được và xảy ra đánh nhau. Nhưng sau đó khoảng mươi lăm phút xong thì thôi, cũng chẳng có gì.

Gia Minh: Đánh nhau nhưng mà rồi có người bị thương mà là bị thương nặng, và trong đó có cả những vị linh mục nữa, thưa ông?

Ông Trần Đình Dinh: Cái đấy thì tôi không biết, không biết có linh mục hay không. Hiện nay ở tại Đồng Hới này không có ai hết.

Gia Minh: "Không có ai" nghĩa là sao, thưa ông?

Ông Trần Đình Dinh: Hiện nay không có ai bị thương ở đây bao giờ đâu. Sau đó người ta chạy đi đâu rồi, không có đâu.

Gia Minh: Nghe nói có đưa vào trạm xá mà?

Ông Trần Đình Dinh: Trạm xá chỉ có một người, nhưng mà người đó nghe nói đó không phải là linh mục. Có cái ông gì đấy…

Gia Minh: Ông Nguyễn Đình Phú, và ông ta là linh mục từ Kỳ Anh vào.

Ông Trần Đình Dinh: Không phải đâu, không phải đâu. Đó là ông gì đó. Sau đó công an người ta đã bảo vệ cho ông kẻo người ta vào lại tiếp tục xô xát. Công an đã bảo vệ và đưa ông ra xe taxi và chở ông đến bệnh viện để chữa, nhưng ông chỉ bị một tí nơi mắt thôi chứ không bị gì nhiều, đi lại bình thường.

Gia Minh: Nhưng thưa ông, với tư cách là Chủ Tịch Thành Phố tức đơn vị cùng các cơ quan chức năng giữ trật tự, khi mà có hai phía như vậy thì chính quyền phải can thiệp kịp thời chứ?

Ông Trần Đình Dinh: Sau khi sự việc xảy ra ở ngoài Phường người ta báo cho tôi thì tôi điều ngay công an ra để bảo vệ người đấy và đã bảo vệ ông ấy tại trạm xá. Sau đó công an cũng đưa ông ấy đi taxi để chở ông ấy đi cho an toàn.

Gia Minh: Hình như việc ông vừa mới nói đó là một vụ việc riêng thôi, nhưng phía giáo dân họ cũng nói rằng họ đang bức xúc những chuyện như vậy và như ông nói thì những người dân ở đó cũng bức xúc, như vậy sẽ tạo ra những cung đột giữa hai bên, vậy phía các cơ quan chức năng cũng như UBND thành phố sẽ có những biện pháp như thế nào để tránh không xảy ra những trường hợp đó trong thời gian tới?

Ông Trần Đình Dinh: Ngày hôm qua UBND thành phố đã ra một thông báo tuyệt đối cấm tất cả mọi người dân các địa phương không được tụ tập về đấy. Ngày hôm qua đã có quyết định ấy rồi. Và trước đó thì chúng tôi đã tập trung tất cả các chủ tịch của các phường xã đến và yêu cầu là các chủ tịch phường xã chịu trách nhiệm về một số người dân của địa phương nếu như tụ tập về đấy, và cho họ điều tất cả người dân về khu vực họ sinh sống. Hiện nay thì những người dân của các địa phương phường xã ở Đồng Hới không được về đấy nữa. Nhưng nó còn một vài, thỉnh thoảng có một nhóm năm bảy thanh niên ở các địa phương khác, ở các nơi khác mà người ta đi qua lại người ta nghe ngóng này khác, người ta đi đến đấy để người ta xem; nhưng hiện tại ở khu vực Tam Toà không có người.

Gia Minh: Tức là tại nhà thờ đó phải không, thưa ông?

Ông Trần Đình Dinh: Không! Kể cả xung quanh đấy nữa chứ. Không được tập trung về các vùng xung quanh đấy nữa. Chúng tôi rất là ngại việc này, rất ngại cái việc chính người dân quá khích đấy thì chính quyền quản lý rất khó. Xin anh hiểu một điều như thế. Chính quyền quản lý rất khó nên chúng tôi tuyệt đối không cho người dân đến. Hiện tại là như thế. Gây rối mất trật tự thì sẽ có cơ quan chức năng người ta quản lý trật tự.

Gia Minh: Theo quy định của Việt Nam thì họ chỉ đi lại bình thuờng.

Ông Trần Đình Dinh: Chúng tôi chỉ quản lý những người dân hiện nay đang quá khích ở các địa phương của thành phố Đồng Hới thôi, chớ còn lại khách du lịch ở các nơi người ta đến thì vẫn đi lại bình thường.

Gia Minh: Nhưng làm sao xác định được ai là những người dân quá khích, thưa ông?

Ông Trần Đình Dinh: Chúng tôi chỉ đưa thông báo đó lên các phương tiện của địa phương để người dân của các địa phương ở các phường xã là không tập trung về đấy, chớ còn ở các nơi khác người ta đi du lịch thì bình thường. Còn trong số như mười người dân có một người quá khích thì mình chỉ cần công bố là tất cả mọi người đều không đến tức là dù có người quá khích thì họ cũng không đến. Không phải là ai cũng quá khích. Mười người may ra chưa chắc đã có một người thì vài chục người mới có một người thì mình thông báo cho hai chục người đó sẽ có một người (quá khích) ở trong đấy.

Gia Minh: Như vậy lệnh đó có vẻ mơ hồ qua không? Và nó gây cản trở việc đi lại của người dân?

Ông Trần Đình Dinh: Có mơ hồ đâu? Tôi giao cho tất cả các địa phương là không cho người, con em mình tập trung về đấy. Phải yên tâm đi làm ăn hay công việc này khác chứ không tập trung về đấy để xem. Đấy là việc nội bộ của chính quyền. Còn việc khách du lịch, khách vãng lai qua lại thì họ vẫn đi bình thường.

Gia Minh: Nói ra thì chắc nhiều người họ cũng khó hiểu bởi vì đó là khu chứng tích theo lời của nhà nước nói thì mọi người đều có quyền đến đó để xem chứ?

Ông Trần Đình Dinh: Đúng rồi. Nhưng trong thời điểm này chính quyền phải làm biện pháp như thế để bảo đảm trật tự an ninh. Trong năm bảy ngày tới mà nó bình thường lại thì không còn hiệu lực của thông báo ấy nữa mà có thông báo khác. Mình chỉ làm giảí quyết trong thời gian ngắn để bảo đảm trật tự, đừng xảy ra việc xô xát giữa các dân ở các nơi về. Mà bây giờ cái quan trọng nhất của chính quyền hiện nay của chúng tôi là đảm bảo được cái trật tự an ninh và không xảy ra xô xát.

Gia Minh: Cám ơn ông Chủ Tịch UBND Thành Phố Đồng Hới về những thông tin vừa rồi.
Gia Minh, RFA

chính quyền tỉnh Quảng Bình đã thả 4 người trong số 7 người bị bắt

Khúc tráng ca bên dòng Nhật Lệ
VietCatholic News (30 Jul 2009 15:16)

(GPVO) - Khi công lý mặc nhiên bị chà đạp và bạo quyền giơ những bàn tay hung hãn; khi “kẻ mạnh” ra sức biểu thị quyền uy và lên tiếng dạy dỗ phần còn lại, người ta hiểu rằng, có một niềm tin đã chết. Những ngày này, bên dòng Nhật Lệ, Tam Toà đang cất lên khúc tráng ca bất hủ…

Có lẽ, ít có khi nào, đời sống của giáo phận Vinh lại sôi động với dồn dập những biến cố như lúc này. Làn sóng mang tên Tam Toà đang thực sự chuyển mình dữ dội. Cuộc xuống đường lần thứ nhất ngày 26/7/2009 đã và đang phát đi bức thông điệp có sức lay động lòng người. Cũng trong những ngày này, gần 500 ngàn giáo dân đang nói về một cuộc hành trình mới, bất chấp nhiều dự cảm chẳng lành phía trước.

Ngày 27/7 vừa qua, nhiều người đã bật khóc khi hay tin những linh mục và anh chị em giáo dân của mình bị đánh đập ngay tại Tam Toà. Sự thật được các chứng nhân kể lại đã vượt xa những hình dung có thể về cách hành xử vô luân mà con người dành cho nhau, ngay giữa thế kỷ của nền văn minh ưu việt.

Báo chí Việt Nam những ngày qua vẫn tiếp tục những miếng đánh “vỗ mặt” vào giáo dân Tam Toà - những miếng đánh được thực hiện bằng những thủ thuật hạ đẳng, đê hèn và giảo hoạt. Trên báo Lao động số 169 ra ngày 29/7/2009 đăng bài Họ đang chà đạp lên lịch sử với lối quy chụp ngang ngược và xấc láo: “một số người theo đạo Thiên chúa đang cố tình chà đạp lên lịch sử đau thương của chính bản thân họ” (…) “Thế nhưng những tháng đầu năm 2009, linh mục Lê Thanh Hồng - Quản sứ Sen Bàng (Bố Trạch), phụ trách giáo dân Đồng Hới - đã chà đạp lên nguyện vọng của quần chúng nhân dân, tổ chức nhiều cuộc lễ tôn giáo, xâm phạm sự thiêng liêng của khu chứng tích”.

Thật kỳ lạ! Một chiếc lán được dựng lên tạm thời để che mưa, che nắng, để người giáo dân có thể yên tâm thực hiện niềm tin tôn giáo ngay trên chính mảnh đất của mình (trong khi chính quyền Quảng Bình vẫn cứ lần lữa hứa hẹn về một địa điểm thờ tự “xa xăm” nào đó) lại bị xem là “đang chà đạp lên lịch sử”, là “phá hoại khối đoàn kết dân tộc” (?!).

Và cũng thật nực cười, nhiều người đã tự hỏi nhau tại sao Tam Toà phải được giữ lại làm “chứng tích tội ác đế quốc Mĩ” trong khi cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung ngày 17/02/1979 lại không hề có bất cứ một dòng tưởng niệm (?!).

Phải chăng máu đã nhuộm thắm trang sử buồn của hơn 30 năm về trước - khi những người lính ngã xuống vì sự tồn vong của non sông này, đất nước này trước 32 sư đoàn quân đội Trung Quốc - không phải là máu của con dân đất Việt? Phải chăng, chúng ta đang “giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ” bằng sự phân biệt về xương máu của ông cha, bằng một nỗi sợ hãi vô hình nào đó?

Thực sự thì ai đang chà đạp lên lịch sử? Ai đang huỷ hoại chính hình sông, dáng núi của dân tộc này? Không khó để có câu trả lời, nhưng người viết tin rằng, làng báo Việt không dám và không đủ tư cách để trả lời nó, bởi họ đã vô cảm lặng câm trong ngày tưởng niệm sự kiện xót đau ấy (17/02/2009), cũng như đã từng lặng im trong những thời khắc đáng ra cần phải lên tiếng nhất.

Có thể, trong những ngày tới, sự vụ ở Tam Toà vẫn sẽ tiếp tục cho thấy nhiều diễn biến khó lường. Nhưng sẽ là một sự xuẩn ngốc cho ai đó ngây ngô tin rằng, ý đồ lạm dụng bạo lực, sự can thiệp của một loạt mệnh lệnh hành chính kết hợp với chức năng “dọn đường” của giới truyền thông… đủ sức làm chồn chân những cuộc “xuống đường” vì công lý trên dải đất miền Trung gió cát này.

Còn nhớ, trong Công văn số 1628/UBND-NC của Uỷ ban nhân dân tỉnh Quảng Bình gửi Toà Giám mục giáo phận Vinh ngày 24/7/2009 có đoạn: “UBND tỉnh Quảng Bình luôn quan tâm tạo mọi điều kiện thuận lợi cho các hoạt động của Toà Giám mục Địa phận Vinh nói chung và các xứ đạo, họ đạo trên địa bàn tỉnh Quảng Bình nói riêng, góp phần xây dựng đoàn kết giáo lương, củng cố và phát huy khối đại đoàn kết toàn dân tộc”.

Những ngày qua, người Công giáo đã hỏi nhau về “sự quan tâm tạo mọi điều kiện thuận lợi” và “góp phần xây dựng đoàn kết giáo lương” ấy, khi những giáo dân tử tế và trong sáng bị giam giữ và truy tố, khi hai linh mục và nhiều anh chị em đồng đạo của họ phải chuyển tới nhà thương.

Trung Nghĩa

tình hình hôm 29 tháng 07 09, nhà nước ta tập trận hay đang đe dọa bà con công giáo

Tam Tòa: Diễn biến ngày thứ Tư 29.7.2009
VietCatholic News (30 Jul 2009 01:53)

XÃ ĐOÀI - Một nguồn tin cho hay từ tối 28/7 giới chức trách tỉnh Quảng Bình đã liên hệ với Toà Giám Mục Vinh để trả tự do cho 8 giáo dân còn đang bị giam giữ.

TGM Vinh cho hay việc trao trả tự do cho các giáo dân nếu có phải làm ban ngày và phải có các bác sĩ giám định tình trạng thương tật và sức khỏe cho các nạn nhân.

Nhưng các ý kiến phân tích cho hay, đây chỉ là kế hoãn binh, lừa đảo nhằm làm dịu dư luận. Vì truyền thông nhà nước vẫn đang kết án giáo dân, linh mục ở Tam Toà nói riêng và của giáo phận Vinh nói chung và quyết định truy tố 7 giáo dân chưa được rút lại.

Trong khi đó, giáo dân ở Tam Toà tiếp tục bị bao vây và cô lập. Một số người cho biết có những người dân bị chính quyền kích động đã từ chối bán lương thực và thực phẩm cho giáo dân.

Chị Nguyễn Thị Yên cho biết: hôm nay 29/7, CA Quảng Bình tiếp tục đến nhà đưa giấy triệu tập và buộc chị lên đồn làm việc về mối liên hệ của chị với sinh viên Thống và với chị Võ Thị Thu Thuỷ, Phó Chủ tịch HĐGX Tam Toà.

Tại Hà Nội, sau khi Hội Sinh viên Công giáo TGP Hà Nội lên tiếng về vụ bắt giữ vô cớ sinh viên Giuse Nguyễn Văn Thống, các Trưởng Nhóm SVCG đang bị CA hỏi thăm và đấu dịu với giọng điệu rằng “chuyện bắt sinh viên Thống xảy ra ở Quảng Bình”.

Một số người cho biết xe ôtô từ Quảng Bình ra Hà Tĩnh và Nghệ An để thăm cha Phú và cha Bính là hai nạn nhân bạo lực của chính quyền, khi trở về địa phận Quảng Bình, thì bị chặn xe và bị thu bằng lái.

Cha Phêrô Lê Thanh Hồng cho biết một công văn của chính quyền thành phố Đồng Hới đã quy kết ngài lôi kéo giáo dân về Tam Toà “làm lễ trái phép” trong ngày 26 và 27 tháng 7, gây mất trật tự, ảnh hưởng đến cuộc sống thanh bình của người dân địa phương.

Công văn cũng yêu cầu cha Lê Thanh Hồng “chấp hành chính sách tôn giáo của Nhà nước”, “chấp hành các quy định của pháp luật” và bản ghi nhớ mà UBND tỉnh Quảng Bình và TGM Vinh đã ký kết hôm 23/12/2008.

Công văn yêu cầu cha Lê Thanh Hồng lên số 14 Quách Xuân Kỳ, Đồng Hới để “làm việc” và yêu cầu cha xứ “không để xảy ra các sự việc như đã và đang xảy ra, nếu xảy ra linh mục quản xứ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm”.

Cha Lê Thanh Hồng cực lực phản đối chính quyền về giọng điệu quy kết này trong công văn của thành phố Đồng Hới và hành vi gắp lửa bỏ tay người của chính quyền Quảng Bình.

Vì chúa nhật 27/6, cộng đoàn Tam Toà tụ tập ở nhà ông Lý để cử hành thánh lễ như mọi khi, nhưng đã bị chính quyền cho các lực lượng ngăn chặn và tấn công giáo dân đi dự lễ. Còn ngày 28/7, trong lúc 5 cha và khoảng 200 giáo dân của hạt Kỳ Anh đang đi thăm viếng nhà thờ Tam Tam thì bị ngăn cản và tấn công từ xa trước khi đến được Tam Tòa, khiến 1 linh mục bị thương và gây hoang mang cho giáo dân.

Nhiều giáo dân ở nhiều nơi, nhất là tại vùng Quỳnh Lưu, đang rất bức xúc trước sự kiện các linh mục và giáo dân bị đánh đập dã man và bị bắt giữ. Nhiều người nóng lòng muốn vào Đồng Hới để thăm viếng các linh mục và giáo dân bị tấn công, dù có phải đổ máu.

Cảnh sát cơ động mang lá chắn và dùi cui dài xuất hiện trên đường phố Đồng Hới. Trong khi đó, tại Vinh cảnh sát cơ động diễn tập chống nhân dân diễn ra ở khu vực nội thành ngoại thành. Xem ra chính quyền đã sẵn sàng đàn áp nhân dân hơn là lo tập trận chống “tàu lạ” bắt bớ và bắn giết ngư dân Việt Nam.

Lạc Việt

dcctvn.net

TÀI LIỆU TÌNH BÁO VỀ VỤ CSVN BÁN NƯỚC

(Vài sự kiện dẫn đến bán nước của csvn)

Sau vụ CSVN bán nước cho Trung Cộng, theo lời ông Hoàng Minh Chính cho biết thì không ai biết được ai trong bộ chính trị đã ký tên trong vụ bán nước nầy . Bộ chính trị CSVN đã dấu nhẹm chuyện nầy và BÍ MẬT ĐÃ được BẬT MÍ và sau đây là những diễn biến về cuộc BÁN NƯỚC NHƯ SAU:

1) Lê Khả Phiêu bị Trung Quốc gài Mỹ Nhân Kế lấy cô Trương Mỹ Vân (Cheng Mei Wang) lúc Lê Khả Phiêu sang thăm Trung Quốc năm 1988 và sanh được một bé gái. LKP không đem con về vì sợ tai tiếng đưa đến nhiều lần Trung Cộng gửi văn thư đòi lấn vùng biển vào tháng 1 năm 1999. Đồng thời đòi đưa ra ánh sáng vụ nầy nếu LKP không hợp tác. Và buộc Lê Khả Phiêu phải hạ bút ký bản hiến biển ngày 30 tháng 12 năm 1999.

2) Ngày 31 tháng 12 năm 1999 phái đoàn Trung Quốc cầm đầu do ông Tang Jiaxuan và tình báo TQ sang Việt Nam, họ gặp kín ông Lê Khả Phiêu bàn thêm về vấn đề hiến đất .

3) Ngày 25 tháng 2 năm 2000, Lê Khả Phiêu phái Nguyễn Duy Niên sang Trung Quốc, ông Nguyễn Duy Niên cho biết Lê Khả Phiêu đã đồng ý việc hiến thêm đất.
Trung Quốc nghe tin rất hoan hỉ mở tiệc chiêu đãi Nguyễn Duy Niên một cách nồng nhiệt với nhiều Cung Tầng Mỹ Nữ ở nhà khách Diao-yu-tai ăn nhậu cùng ông Ngoại Trưởng Tang Jiaxuan .

4) Bộ Trưởng Trung Quốc Tang Jiaxuan gửi thư kín nhắn tin muốn gặp Bô. Trưởng CSVN tại ThaiLand khi ông viến thăm nước nầy. Ngày 26 tháng 7 năm 2000. Ông Nguyễn Duy Niên đáp chiếc Air Bus bay từ phi trường Nội Bài vào lúc 6 giờ 47 sáng sang ThaiLand gặp Bộ Trưởng Ngoại giao Trung Quốc tại khách sạn Shangri-La Hotel Bankok phía sau phòng Ballroom 2. Cuộc gặp rất ngắn ngủi. Tang giao cho Niên một chồng hồ sơ đòi CSVN hiến thêm đất, biển trong hồ sơ ghi rõ TQ đòi luôn 50/50 lãnh hải vùng Vịnh Bắc Việt, đòi VietNam cắt 24,000 sq Km vùng biển cho TQ. Ngày 28 tháng 7 bộ chính trị nhóm chóp bu họp kín.

5) Sau hai tháng họp kín và bàn bạc. Bộ chính trị CSVN cử Phan Văn Khải qua gặp mặt Lý Bằng. Phan Văn Khải bay chuyến máy bay sớm nhất rời Việt Nam ngày 26 tháng 9 năm 2000 qua Bắc Kinh và được xe Limo chở từ phi trường Bắc Kinh về Quảng Trường Nhân Dân vào trưa hôm đó. Nhìn thấy mặt Khải tỏ vẻ không hài lòng và hoan mang về vụ hiến đất (Điều nầy chứng tỏ Khải không rõ chuyện nầy). Lý Bằng cho Khải biết là hai tay Lê Khả Phiêu và Giang Trạch Dân đã gặp nhau 2 lần cho vụ hiến đất rồi. Lý Bằng ôm chặc PVK và khen DCSVN làm việc rất tốt và ông cho biết là đã có Nông Đức Mạnh (lúc đó là chủ tịch Quốc Hội DCSVN) đã đi đêm sang Trung Quốc vào tháng 4 năm 2000 và Lý Bằng đã gặp lại Nông Đức Mạnh, vào tháng 8 năm 2000 ở New York Hoa Kỳ. Lý Bằng cho biết Nồng Đức Mạnh phải được cử làm Bí Thư DCSVN sau khi Lê Khả Phiêu xuống, nếu không thì sẽ bị Trung Quốc "đòi nợ cũ" . Khải trước khi về vẫn khước từ vụ hiến vùng biển VN và nói với LB là sẽ xem lại sự việc. Lý Bằng nhăn mặt bắt Khải ngồi chờ, vào gọi điện thoại, nói gì trong đó và trở lại nói là Chủ Tịch Giang Trạch Dân muốn gặp Khải tại Zhong-nai-hai và sau đó Khải được đưa đi gặp GTD và cho ông Zhu Rongji hù dọa Khải nói: Trung Quốc đã nắm trong tay Lê Khả Phiêu, Nồng Đức Mạnh ...nếu không nghe lời TQ Khải sẽ bị tẩy chay và coi chừng bị "chích thuốc". Khải cuối đầu và run sợ, sau đó đòi về. Trước khi Khải về, một lần nửa Giang Trạch Dân nhắn Khải gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nồng Đức Mạnh chứ không nhắc tới tên người khác trong Quốc Hội CSVN. Khải không được khoản đải như một vị quốc khách vì tính tình bướn bỉnh vì không nghe lời đàn anh .........

6) Vào ngày 24 tháng 12 năm 2000 , Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VN Lê Công Phụng được Trần Đức Lương phái âm thầm đến Trung Quốc gặp ông tình báo của Trung Quốc là ông Hoàng Di, ông nầy là cánh tay phải của Bộ Trưởng Ngoại Giao Trung Quốc. Ông ta nói tiếng Việt rất rành. Hai bên đã gặp nhau ở một địa điểm X gần biên giới Việt, (Tỉnh Móng Cái Việt Nam ). Theo bản báo cáo cho bộ chính trị CSVN, ông Lê Công Phụng Cho biết lúc đầu ông Hoàng Di vẫn khăn khăn đòi chia 50/50 với Việt Nam về vùng biển Vịnh Bắc Việt "Beibu Bay" đòi lấy luôn đảo Bạch Long Vĩ sau đó ông Phụng, được bộ chính trị dặn trước là xin lại 6% của Vùng biển gần khu vực Bạch Long Vĩ vì đã được lâu đời là của Việt Nam . Kết Qủa cuộc đi đêm Việt Nam còn lại 56% Vịnh Bắc Việt và mất đi 16,000 sq Km vùng vịnh cho Trung Quốc.

7) Ngày 25 tháng 12 năm 2000, ông Trần Đức Lương rời Hà Nội qua Bắc Kinh gặp Giang Trạch Dân và được đưa về Thành Bắc của Quảng Trường Nhân Dân, theo tài liệu lấy được của tình báo Trung Quốc. Trần Đức Lương và Lê Khả Phiêu chính thức quyết định thông qua bản hiệp ước hiến đất bất chấp lời phản đối của Khải và nhiều người trong quốc hội. Phe thân Nga và Phe Miền Nam đã không đủ sức đấu với Lê Khả Phiêu và Trần Đức Lương. Bản hiến chương hiến đất cho Trung Quốc được chính Giang Trạch Dân và đảng CSTQ trả cho số tiền là 2 tỉ US Dollar được chuyển cho Việt Nam qua hình thức Đầu Tư. DCSTQ chỉ thị cho DCSVN sẽ phải làm gì trong kỳ đại hội đảng thứ 9 vào tháng 3 năm 2001 sắp tới. Trần Đức Lương được khoảng đải ở Thành Bắc QTNN.

8) Ngày 26 tháng 12 năm 2000 vào lúc 2 giờ trưa, Lý Bằng được cận vệ đưa tới gặp Trần Đức Lương ở Quảng Trường Nhân Dân. Lý Bằng cho Lương biết là số tiền 2 tỉ dollar để mua 16,000 sq km vùng vịnh Beibu của Việt Nam là hợp lý. Trần Đức Lương cám ơn DCSTQ về số tiền nầy.. Số tiền 2 tỉ đồng nầy được Lương đem về để làm bớt sự phẩn nộ của Khải, Kiệt và những nhân vật khác trong quốc hội CSVN. Ông Lý Bằng nhắc lại chuyện Trung Quốc đã bán vũ khí và hổ trợ cho đảng CSVN trong thời gian chiến tranh và số nợ trên Trung Quốc dùng để trao đổi mua lại vùng đất Bắc Sapa của Việt Nam, Ải Nam Quan, Bản Dốc, Cao Bằng..... Thêm lần nữa Lý Bằng chỉ gửi lời thăm Lê Khả Phiêu và Nồng Đức Mạnh !. Sau đó Lương được mời lên xe Limo và đưa về Zhong-nan-hai để gặp Zhu Rongji . Zhu Rongji không nói gì khác hơn là nhắc lại số tiền 2 tỉ đồng sẽ được giao cho Việt Nam sau khi Lương trở về nước.

9) Ngày 26 tháng 2 năm 2001 Nguyễn Mạnh Cầm bay sang Trung Quốc để gặp ông Qian Qichen tại đảo Hải Nam . Nguyễn Mạnh Cầm cám ơn Trung Quốc đã mua vùng Vịnh Bắc Việt của Việt Nam (Beibu Bay) với giá 2 tỉ US Dollar.

Yahoo search:
http://www3.fmprc.gov.cn/eng/3808.html

Nguyễn-kim Khánh
57 Avenue Jean Jaurès
91120 Palaiseau
Tél. (33) 1 6932 0580 / (33) 6 1251 6647
e-mail : knguyenkim@hotmail.com